Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Tiểu Ni Tử
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.
gười lạ mặt ở bên ngoài không cho vào.
Lạ thật, đã xảy ra chuyện gì rồi?
"Bé yêu à!"
Một giọng nói đầy hưng phấn và kích động chợt vang lên phía sau lưng tôi.
Suốt đời này ngoài cái gã học cùng trường 5 năm trước luôn hành động tùy hứng không đầu không cuối đó gọi tôi là "em yêu" ra thì chưa từng có ai dám liều lĩnh không sợ chết gọi tôi bằng cái đại từ nhân xưng đó. Sau mấy giây phán đoán ngắn ngủi, tôi khẳng định rằng đó là ảo giác hoặc có người nào đó gọi nhầm, thế nên tiếp tục đi thẳng về phía trước.
"Không vấn đề gì, động vật đơn bào thường xuyên có cảm giác đó mà", trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba sợi dây màu đen.
"A", Trạch Trần tỏ vẻ quan tâm, nghĩ ngợi một cách nghiêm túc, sau đó hỏi: "Động vật đơn bào?"
Cuối cùng cũng có một người đứng gần đó không chịu nổi, buông thõng một câu để mặc cho gió thổi bay tới: "Có nghĩa là ngu si ấy."
Cam Trạch Trần ngay lập tức dùng ánh mắt đầy nỗi oán hờn nhìn tôi: "Ái Ni, bao nhiêu năm rồi không gặp, lẽ nào em không tỏ ra một chút vui mừng và phấn khích như anh?"
Ạch, thực ra là cũng có một chút vui mừng và phấn khích, nhưng giờ đây chúng đã hoàn toàn bị những câu nói vớ vẩn quá khích của anh ta xóa sạch rồi.
"Bây giờ tôi đang có việc gấp, anh đợi chút."
Chân Ni lại gọi điện đến giục, tôi vội vàng đi thẳng vào cửa chính của công ty Thiên Ảnh, không ngờ mấy nhân viên bảo vệ đột nhiên đưa tay ra chặn lại, khi tôi còn đang định giải thích, họ đột nhiên lùi ra phía sau. Tôi nghi hoặc quay đầu lại nhìn, thấy Cam Trạch Trần cũng đang đi vào cùng.
Vì sao anh ta không bị chặn lại?
Không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều, tôi nhanh chóng rảo bước đến thang máy.
"Đợi, đợi, đợi đã nào!", đúng lúc cửa buồng thang sắp đóng hẳn vào, Trạch Trần lách qua khe hở còn lại lọt vào bên trong.
"Anh có thể đợi tôi bên dưới mà", tôi liếc xéo Trạch Trần một cái. Nhiều năm như vậy rồi không gặp, anh ta vẫn giữ nguyên tính cách nồng nhiệt với tất cả mọi người như cũ.
"Không có gì, không có gì, em coi như không thấy anh là được, hoặc coi anh là anh chàng gác thang máy đẹp trai cũng không sao."
Quác quác quác….
Một đàn chim dáo dác bay qua.
Anh chàng gác thang máy? Có thể coi như không nhìn thấy anh chàng gác thang máy vừa ồn ào lại cực kỳ tự tôn như thế này được ư?
Đi ra khỏi thang máy, từ xa tôi đã trông thấy Chân Ni.
Con bé chạy đến cầm lấy hộp điểm tâm, không thèm liếc nhìn lấy một cái gã Cam Trạch Trần đứng bên cạnh tôi đang ra sức vẫy tay.
Biểu cảm trên khuôn mặt Chân Ni có vẻ gì đó hơi nặng nề, nhưng giữa đôi lông mày thanh tú vẫn lộ ra thần thái vui mừng.
Đôi mắt giống hệt cặp trân châu đó đang vô cùng trong sáng.
Sau đó, con bé cũng chẳng buồn chào hỏi, quay người đi thẳng vào phòng tiếp khách VIP.
Những người xung quanh đều nhìn vào trong gian phòng đó với vẻ hiếu kỳ, bộ dạng tò mò như đang xem một vở kịch hay. Sau khi Chân Ni khép chặt cửa phòng lại, bọn họ liền phục nguyên vẻ chán ngắt và buồn tẻ trên khuôn mặt.
"Đấy là người giúp việc nhà Chân Ni à? Thường xuyên thấy cô ta đến đây, nhưng mà trông ngoại hình không giống người làm lắm."
"Ai da, bây giờ cô còn có thời gian quan tâm đến việc đó à, Thiên Ảnh sắp sửa bị người ta mua lại rồi, chúng ta sẽ nhanh chóng mất bát cơm hằng ngày thôi."
"Sợ gì chứ, mấy người dù có thảm hại đến đâu cũng không thê thảm bằng "công chúa Thiên Ảnh" Chân Ni. Cậu xem kìa, cô ta đang dùng đến tuyệt chiêu đem sắc đẹp ra đánh đổi để quyết định việc Thiên Ảnh bị mang bán, cậu sốt ruột làm gì? Có gì mà phải sốt ruột đâu?"
"Tuy nhiên, vị giám đốc vừa vào đó đẹp trai thật đấy! Nếu muốn tôi vào đó thay cũng được."
"Đúng là đồ dại trai, lấy gương ra ngắm kỹ lại mình đi."
….
Hóa ra thông tin báo chí đưa mấy ngày hôm nay là sự thật, Thiên Ảnh quả thực đang đứng trước nguy cơ bị người ta mua lại! Thế nhưng dùng sắc đẹp để đánh đổi?
Mới rồi Chân Ni vào phòng đó chính là dùng sắc đẹp trao đổi với người định mua lại Thiên Ảnh ư?
Nghĩ đến đó, một sự tức giận trào dâng trong lòng tôi. Không để ý đến bất cứ thứ gì nữa, tôi xoay nắm đấm cánh cửa, mở ra đi thẳng vào trong.
"Chẳng phải đã dặn là bất cứ người nào cũng không được vào hay sao?", Chân Ni không quay đầu lại, nói bằng giọng đầy khắc nghiệt.
Cửa sổ trong phòng kahc1h VIP đóng chặt, có lẽ là sợ phóng viên chụp trộm.
Tiếng nhạc du dương êm dịu chảy tràn trong không gian.
Tay Chân Ni đang đặt trên vai một người, tư thế có vẻ hơi… ám muội.
Chờ một lcú không nghe thấy tiếng cánh cửa đóng lại, Chân Ni tức giận quay đầu và vô tình trông thấy tôi. Trong khoảnh khắc, một sắc thái đầy phức tạp lóe lên trong mắt nó rồi nhanh chóng qua đi.
"Không được chạm vào con bé!", tôi giận dữ phát ra lời cảnh báo.
Đúng lúc đó, tôi trông thấy khuôn mặt vô cùng cao quý của người ngồi phía sau Chân Ni.
Vù vù…
Không biết một cơn gió từ đâu thổi tới khiến trái tim tôi bất chợt mất đi cảm giác ấm áp, trở nên lạnh lẽo.
Đột nhiên tiếng nhạc dịu kỳ và thuần khiết như cang lên trong không trung, giống hệt tiếng đàn