Tác giả: Thiên Lại Thần Thoại
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
ngày đúng sáu giờ rời giường, đáp xe điện ngầm chuyển xe buýt đi hơn một giờ, không tới tám giờ liền đến phòng làm việc thật sớm. Đem phòng làm việc vệ sinh quét dọn một lần, sau đó đến phòng giải khát pha cà phê. Khi mọi người lục đục tới làm, cô đã đang đánh chữ rồi.
Mặc dù luôn có người chỉ chỉ trỏ trỏ ở sau lưng, nhưng cô không ngần ngại chút nào. Còn rất chăm chỉ đi theo sau lưng người khác học hỏi kinh nghiệm, thuận tiện học kỹ năng “luyện tay” tốt một chút.
Một thời gian dài, mọi người cũng đều thân quen, có các tin tức bên lề khác cũng làm cho mọi người dần quên cái tin đồn kia, bắt đầu từ từ tiếp nhận cô. Huống chi Hạ Cẩm Hiên là người như vậy dĩ nhiên sẽ làm cho các cô gái thích, thật ra mọi người thấy chuyện như vậy cũng là chuyện bình thường.
Ở những lúc không có chuyện gì làm sẽ càng ngày có càng nhiều người đến tán gẫu chuyện Bát Quái với cô, thậm chí có không ít người bày tỏ ủng hộ cô đánh chủ ý với Hạ Cẩm Hiên, điều này làm cho Thái Gia Tuyền dở khóc dở cười. Cũng không có thiếu người bị cô chinh phục vị giác, mọi người nhất trí tán dương cô pha cà phê mùi vị rất đậm đà, rất đặc biệt.
Vì vậy sau một tháng, Thái Gia Tuyền đã hoàn toàn nắm được toàn bộ công việc của một trợ lý, năng lực làm việc cũng được công nhận rộng rãi, bởi vì khi cô làm báo cáo, nhập hàng ngàn dữ liệu mà thường không chút sai lầm nào, ngay cả những nhân viên ở bộ phận tài chính cũng cảm thấy mặc cảm.
Trông sao trông trăng, Thái Gia Tuyền trông hết một tháng, chung quy cũng trông không được tin tức Hạ Cẩm Hiên trở về nước, lại không ngờ trông được một người khác. . .
Ngày này, trong văn phòng đột nhiên nhận được thông báo, nói là có cuộc hợp quan trọng, cần phải triển khai nhân lực. Dõi mắt cả phòng làm việc, dường như cũng chỉ có Thái Gia Tuyền thanh nhàn nhất (cô ở trong thời gian thực tập, những báo cáo quan trọng thường không giao cho cô làm), rõ ràng vì vậy mà cô liền bị bỏ qua.
Giúp đỡ bố trí phòng họp cho tới trưa, Thái Gia Tuyền mệt mỏi eo cũng mau không đứng thẳng lên rồi. Lại nói mấy cái ghế trong phòng hội nghị này đều được làm từ gỗ thượng hạng, khi di chuyển cũng không mất nhiều sức lực lắm.
Thái Gia Tuyền biết được từ cuộc thảo luận của người khác, buổi chiều là có đại biểu của chính phủ tới, cuộc hội nghị này bàn về hạng mục hỗ trợ tài chính của Trác Gấm cùng với chính phủ, vì vậy vô cùng quan trọng.
Cả buổi chiều, Thái Gia Tuyền mặc bộ đồng phục chính thức mới được phát, đứng ở cửa phòng họp, chuẩn bị phát tài liệu quảng cáo và nội dung hội nghị cho khách hàng. Từ trong tai nghe nghe được chỉ thị của đồng nghiệp ở bên trong, nhẹ nhàng đẩy cửa tiến vào phòng họp. Trong nháy mắt ngay tại lúc vào cửa, một người ngồi ở trên ghế chính giữa đại biểu chủ trì, Thái Gia Tuyền cả kinh thiếu chút nữa làm tài liệu cầm trong tay rơi đầy đất. Mà người kia hiển nhiên cũng lấy làm kinh hãi.
Thái Gia Tuyền cuống quít ổn định một xấp tư liệu hội nghị xiêu vẹo trong tay, chỉ chực rớt xuống, trấn định tinh thần, lần lượt bắt đầu tiến hành phân phát, ánh mắt không tự chủ lại nhìn sang phía bên kia, người nọ lại vô cùng tức thời đối với cô mở trừng hai mắt.
Thái Gia Tuyền giật giật khóe miệng, làm bộ như không thấy người đó, tiếp tục chuyện của mình, rốt cuộc đã đi đến bên cạnh thì anh ta tận lực đè thấp thanh âm truyền vào trong tai cô: “Tiểu Tuyền Tuyền, cô thực trâu bò!“
Thái Gia Tuyền cũng không cam chịu yếu thế trả lời một câu: “Anh Tề đẹp trai, anh cũng rất bò nha.”
Không sai, người này chính là người mà Thái Gia Tuyền đoạn tuyệt lui tới hơn một năm, Tề Minh, thật ra thì nói đoạn tuyệt lui tới cũng không quá chính xác, bởi vì Tề Minh một mực liên lạc với Thái Gia Tuyền, chỉ là Thái Gia Tuyền không chịu để ý anh ta mà thôi, ai bảo anh ta đánh chết cũng không nói phương thức liên lạc của Hạ Cẩm Hiên cho cô đây? Ăn nhiều lạnh nhạt, Tề Minh cũng liền lười phải liên lạc với cô, chỉ là luôn luôn âm thầm chú ý động tĩnh của cô, mãi cho đến khi hai người tốt nghiệp chia ra trở về nước, lúc này mới chân chính ít liên lạc đi.
Lúc này ánh mắt của hai người trao đổi cực kỳ đặc sắc, vậy mà không ai chú ý bên này, bởi vì ở thời điểm Thái Gia Tuyền bắt đầu phát tài liệu, một vị là người phụ trách ở công ty đã bắt đầu báo cáo với anh ta.
Sau ba giờ, thật vất vả đợi đến khi hội nghị kết thúc. Thật ra thì hội nghị này một chút tính xây dựng cũng không có, các vấn đề bên ngoài thì qua loa mà lướt qua, thậm chí ngay cả Tề Minh làm đại biểu cũng chỉ nói mấy câu.
“Đi theo anh.” Sau khi tan họp, Tề Minh thoáng đi ngang qua bên cạnh Thái Gia Tuyền, khẽ nghiêng người, nhỏ giọng mà nói.
Thái Gia Tuyền sửng sốt một chút, còn chưa đợi phản ứng kịp, anh ta đã trực tiếp ra khỏi phòng họp. Thái Gia Tuyền quét mắt một vòng, phát hiện đồng nghiệp phần lớn đang dọn dẹp hội trường, do dự liên tục, vẫn là quyết định lưu lại giúp một tay. Dù sao đây là lần đầu tiên mình được uỷ thác phái đến bên ngoài hỗ trợ công việc, phải lưu lại ấn tượng tốt mới đúng.
Một lát sau, cửa chính phòng họp lại bị đẩy ra, ch