XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

ăng thẳng sẽ bẻ ngón tay. Về sau, thói quen này bị Tần Nhiên bắt cô bỏ đi, mỗi khi cô bắt đầu căng thẳng đã có anh nắm lấy tay cô.
Đã nhiều năm trôi qua, thói quen này của cô đã trở về, nhưng cô đã học được cách giấu tay vào trong túi áo, như vậy dù cho cô có khẩn trương tới đâu thì người khác cũng sẽ không biết được.
"Cách Lạp sẽ không sao đâu..."
Tần Nhiên vừa lái xe vừa xoay đầu nói
"Yên tâm đi, trẻ con cãi nhau ầm ĩ là chuyện bình thường"
"Có phải em bị mèo hay chó dọa không, Nhan Nhan, chờ chút anh tới giúp em chơi đùa bọn mèo chó ấy nhé"
Đồng Nhan bật cười
"Có việc gì không anh? Nếu như không có chuyện gì, em cúp máy trước nhé, em đang có việc gấp, không thể nói nhiều"
Trác Chính Dương
"Đừng cúp, có một chuyện"
"Anh vừa mới nhận được điện thoại của cô giáo Vương, bây giờ anh qua đấy, anh gọi điện cho em biết để em không cần lo lắng, Cách Lạp cũng không sao, vừa rồi anh còn nói chuyện với Cách Lạp qua điện thoại, nó không có việc gì đâu"
Đồng Nhan kinh ngạc
"Cô Vương sao lại gọi cho anh"
Giọng của Trác Chính Dương có chút đắc ý
"Có lẽ Cách Lạp nói cho cô ấy , Cách Lạp không muốn để em biết nên cho cô giáo Vương số của anh, không ngờ cô Vương cũng gọi cho em"
"A"
Đồng Nhan hơi yên tâm
"Cách Lạp thật sự không có chuyện gì sao?"
Trác Chính Dương
"Ừ không có chuyện gì, khi nó nói chuyện điện thoại với anh, anh thấy chuyện không có gì to tát lắm đâu"
"Vâng, được...."
Đồng Nhan nói
"Em cũng sẽ đến ngay thôi, nếu anh bận có thể về trước đi..."
"Không sao, anh không bận"
Đồng Nhan định nói mấy lời khách sáo như "Tạm biệt" hoặc "Cảm ơn" với anh, nhưng anh đã cúp điện thoại.
-
"Ha ha...ba Trác..."
Ánh mắt Tần Nhiên nhìn thẳng phía trước, nhưng khóe miệng lại nhếch lên, cười khẩy
"Tại sao không bỏ bớt chữ Trác đi ?"
Đồng Nhan nhìn anh, hơi suy rồi cười
"Cách Lạp không quen gọi "ba", có lẽ ở trong lòng nó "ba" cùng với "ba Trác " ý nghĩa không khác nhau là bao"
Tần Nhiên nhìn cô, ánh mắt sắc bén, không hề có độ ấm
"Vậy còn cô, có phải cô cũng nghĩ Trác Chính Dương là cha của Cách Lạp không?"
Đồng Nhan cười
"Tần tổng hỏi vấn đề này làm gì, có thể Cách có quan hệ với anh nên anh hỏi vài câu cũng dễ hiểu, nhưng tôi với anh chẳng có quan hệ gì, tôi và Trác Chính Dương thế nào sao phải báo cáo với anh”
Tần Nhiên hừ một tiếng, không nói gì.
-
Khi Đồng Nhan và Tần Nhiên tới trường tiểu học Hạnh phúc thì đúng lúc tiếng chuông tan trường reo lên, học sinh lục tục ùa ra từ cửa phòng học, Đồng Nhan vội vã chạy tới phòng làm việc của cô giáo Vương
"Tôi.......đi cùng với cô"
Tần Nhiên kéo cánh tay cô.
Đồng Nhan dừng bước, liếc nhìn Tần Nhiên sau đó dùng tay kia gạt tay Tần Nhiên ra, bây giờ cô không còn lòng dạ nào ở đây dây dưa với Tần Nhiên nữa.
Sắc mặt Tần Nhiên không được tự nhiên, ngược lại vô cùng khó coi, anh đi cùng cô vào trong trường học. Đồng Nhan chạy một mạch tới phòng giáo viên, thở hồng hộc nhìn vào bên trong.
"Nhan Nhan, em đến rồi à"
Trác Chính Dương ngẩng đầu, cười toét miệng với cô, sau khi nhìn thấy Tần Nhiên, nụ cười anh hơi cứng đờ lại, sau đó trở nên càng thêm sáng lạn
"Nhan Nhan, anh đã hiểu rõ tình hình từ cô giáo Vương rồi, lại đây anh nói cho em nghe”
Đồng Nhan đi tới, liếc nhìn Cách Lạp đang co rúc trong lòng Trác Chính Dương, nó lạnh lùng nhìn cô rồi nhìn Tàn Nhiên, cau mày
"Sao ông ấy cũng tới"
Đồng Nhan không trả lời câu hỏi của Cách Lạp mà kéo nó qua, kiểm tra từ đầu tới chân, xác định nó không sao mới yên lòng buông tay
"Cô giáo Vương đâu?"
Đồng Nhan hỏi Trác Chính Dương
"Cách Lạp đánh một bạn nhỏ bị thương, đã đưa vào phòng y tế, người nhà của bạn nhỏ đó vừa tới, cô giáo Vương bây giờ qua bên kia sắp xếp"
Đồng Nhan nhìn Cách Lạp, hít một hơi lạnh
"Con đúng là đã đánh bạn ư?"
Cô vẫn cho rằng đứa bị thương sẽ là con trai mình, không ngờ con trai cô lại là người đánh bạn
Hóa ra con trai cô không những học tập giỏi mà đánh nhau cũng chẳng kém. Cách Lạp không để ý đến cô, bĩu môi, lại lùi lại vào trong lòng Trác Chính Dương
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
Đồng Nhan giận tái mặt hỏi nó.
"Vì ...nhìn nó không thuận mắt...:"
Giọng Cách Lạp buồn bã, nhưng ngữ điệu cũng rất khí thế.
"Nói thật đi"
Nét mặt Đồng Nhan lạnh xuống vài phần, cô hiểu rõ con trai mình chắc chắn đánh nhau chỉ vì nhìn không vừa mắt ai đấy
"Con nói thật, mẹ thích tin hay không thì tùy"
"Nhan Nhan, không phải như vậy..."
Trác Chính Dương nói
"Về chuyện này, Cách La