Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
m nên tha thứ cho bạn đi"
Lời của cô giáo với học sinh tiểu học có sức ảnh hưởng rất lớn, Chu Nhất Hải nghe xong lời cô giáo Vương vô cùng không tình nguyện xoay đầu lại, nói
"Được"
Sự việc xem như được giải quyết xong nhưng Trác Chính Dương vẫn chưa hài lòng với kết quả này
"Được rồi, nếu Cách Lạp nhà chúng ta đã xin lỗi cháu, có phải cháu cũng nên xin lỗi Cách Lạp không?"
Người phụ nữ kia kinh ngạc nhìn Trác Chính Dương
"Tiểu Hải nhà tôi bị con trai anh đánh, chẳng lẽ còn muốn Tiểu Hải nhà tôi nói xin lỗi các người?"
Trác Chính Dương không quan tâm đến câu hỏi của mẹ Chu mà trực tiếp hỏi Chu Nhất Hải một câu
"Cháu nói Cách Lạp là đứa con hoang do mẹ nó và một người đàn ông hoang dã sinh ra, chuyện này, cháu nên xin lỗi bạn, có đúng không?"
Trong lòng Đồng Nhan trầm xuống, nhìn Cách Lạp
"Chu Nhất Hải nói con như vậy sao?"
Nét mặt Cách Lạp bơ đi, không nói gì.
Đồng Nhan nhìn người phụ nữ kia
"Cách Lạp là một đứa trẻ thông minh, nghe nói hôm nay nó đánh bạn, tôi cảm thấy rất kỳ lạ, nhưng nếu thật sự giống như Chính Dương nói thì chị cần dạy bảo con trai chị cho tốt đi, một đưa bé có thể đem từ " đàn ông hoang dã" nói ra khỏi miệng , không thể giải thích đó chỉ là lời nói của trẻ con mà là sự thiếu giáo dục"
Nghe Đồng Nhan nói xong, khuôn mặt người phụ nữ hết hồng rồi lại xanh, chị ta định đứng lên động tay đánh người thì bị Trác Chính Dương cản lại
"Nếu muốn làm to chuyện, chị cứ thử xem"
Giọng Trác Chính Dương không vang nhưng lại trấn áp được người phụ nữ, chị ta phẫn nộ thu tay về, đột nhiên gào lên khóc
"Số con tôi thật khổ ......"
"Đi thôi"
Trác Chính Dương dắt tay, kéo cô đi, khi đi tới cửa chợt xoay đầu nhìn Chu Nhất Hải đang núp trong lòng mẹ nói
"Tiểu mập mạp, sau này nếu dám nói Cách Lạp không có cha chú liền đưa cháu đi lao động cải tạo để dạy dỗ thật tốt cháu, khiến cho cháu hiểu rõ, cha của Cách Lạp chính là chú"
Đồng Nhan một tay dắt Cách Lạp, một tay bị Trác Chính Dương nắm chặt, cô thu tay về, hơi lúng tùng, cười
"Hôm nay, em phải cảm ơn anh"
Trác Chính Dương nhướng mày
"Anh giúp con trai anh xử lý chuyện, liên quan gì tới em?"
Đồng Nhan
Đồng Nhan ngồi trên xe cảm thấy cực kỳ phiền muộn, chỉ vì người đàn ông kia vừa lên xe đã lạnh lùng. Sắc mặt Trác Chính Dương rất ít khi như vậy, nhất là đối với Đồng Nhan thì càng ít.
Đồng Nhan hít thở sâu, định mở miệng nói chuyện thì bị Trác Chính Dương cắt lời
"Xuống xe đi....."
Đồng Nhan
"Này, anh không cần phải đuổi em xuống xe đâu"
"Đẹp trai chết mất, động tác Trác Chính Dương bước xuống còn đẹp hơn lúc đàn ông rút ví, chỉ có anh ấy mới xứng với chiếc xe kia"
Khi ấy, Đồng Nhan không thể giải thích được động tác bước xuống xe của Trác Chính Dương rốt cục đẹp ở chỗ nào, nên lúc về cố tình đi ngang qua nhà anh, lôi kéo cổ áo anh
"Nào, bước xuống xe cho em nhìn một chút đi"
Nghĩ tới đây, Đồng Nhan chợt khẽ cười
Trác Chính Dương nhìn cô
"Sao vậy, tự dưng co giật"
Cô cười cười
"Bỗng nhiên em thấy anh rất ‘ngọc thụ lâm phong’ nhé"
Trác Chính Dương cười khì khì, nghiêng người liếc nhìn cô
"Giờ em mới phát hiện ra sao?"
Đồng Nhan cười ha ha, suy nghĩ một chút nói
"Trước kia mắt em,hơi mờ "
Trác Chính Dương chợt hừ lạnh một tiếng
"Đúng là ngày xưa em bị hỏng mắt mà"
Đồng Nhan cúi đầu cười.
Trác Chính Dương dường như nhận ra điều gì đó, ôm chầm bả vai cô nói đùa
"Không sao, em không cần tự ti, đi theo Trác ca ca, chỉ cần vài ngày anh sẽ giúp em luyện ra một đôi hỏa nhãn kim tinh"
Đồng Nhan cười, sau đó nhìn Trác Chính Dương nói sang chuyện khác
"Anh đi cùng em làm gì?"
Trác Chính Dương
"Ừ thì..........Anh rất biết cách chọn thịt lợn "
"..."
Đồng Nhan hơi hối hận khi đồng ý cho Trác Chính Dương đi chợ với cô, nhìn anh không hề hợp với bầu không khí ở chợ gì cả, đôi mắt anh còn sáng lên, thoáng ý cười , anh đi dạo ở chợ mà giống như được đi dạo trong kỹ viện vậy.
"Bà à, rau cải của bà thật tươi....."
Trác Chính Dương cầm một bó rau cải lên, sau đó chỉ huy Đồng Nhan sau lưng
"Anh muốn mua rau cải, Nhan Nhan, trả tiền"
Đồng Nhan thở dài, mua một mớ rau cải xanh.
Lúc bà cụ giả lại tiền lẻ cho Đồng Nhan còn cười híp mắt với cô nói
"Bạn trai thật quan tâm cháu, còn cùng cháu đi chợ nữa"
Đồng Nhan khẽ cười
"Không phải bạn trai cháu, là một người anh họ xa"
"Đồng Nhan, nhanh qua đây"
Trác Chính Dương đã nhanh