Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Bi Kịch

Nữ Hoàng Bi Kịch

Tác giả: Xuân Thiên Bất Khai Hoa

Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015

Lượt xem: 1341571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1571 lượt.

chóng tới một gian hàng khác rồi gọi cô qua. Cô đi tới, anh cởi áo khoác ra đưa cho cô, sau đó xắn tay áo định bắt cá trong chậu
"Em thấy con nào ngon hơn"
Đồng Nhan nhìn xuống bể cá
"Con kia, bơi qua bơi lại nhìn rất hoạt bát, có lẽ không tệ"
Trác Chính Dương nhìn cô
"Cá cũng cần hoạt bát sao? Giết rồi thì không phải đều là cá chết ư?"
Đồng Nhan khinh bỉ nhìn anh chàng
"Anh đúng là người ngoại đạo, nghe anh nói mới biết anh chẳng hiểu gì cả"
Trác Chính Dương bật cười
"Được, thì lấy con kia, trông nó gầy tong teo, không ngờ lại lọt vào mắt xanh của em"
Sau đó, anh đưa tay bắt con cá đó lên.
Đồng Nhan nhìn Trác Chính Dương, một người đàn ông cao to 1m8, đang ngồi xổm bắt cá, cô cười sau đó xoay người hỏi ông chủ giá cả. Giả xong tiền, ông chủ hỏi cô và Trác Chính Dương
"Có muốn tôi làm cá luôn cho không?"
Đồng Nhan
"Được ạ"
Trác Chính Dương
"Không cần"
Đồng Nhan nhìn anh
"Thế anh sẽ làm cho em sao?"
Trác Chính Dương ung dung nói
"Một con cá thôi mà, chuyện nhỏ"
Đồng Nhan không tin nhìn anh
"Đừng khoe mẽ quá nhé...”
Trác Chính Dương không thèm để ý cô, nhận lấy con cá chép từ tay ông chủ, sau đó vỗ đầu cô
"Đi, chúng ta đi mua thịt lợn"
Đồng Nhan giả tiền xong xuôi, rồi bước theo Trác Chính Dương
"Em vốn tưởng anh đến chợ để đi dạo, không ngờ cũng biết mua bán đấy chứ"
"Đương nhiên, anh khi học ở nước ngoài, anh đều tự mình đi chợ, nấu ăn đấy”
Trác Chính Dương xách hộ túi rau trong tay cô, nói
"Cách Lạp còn thích ăn gì?"
"Cách Lạp cũng không kén chọn"
Trác Chính Dương mỉm cười nói
"Đúng là giống anh, anh từ bé cũng không kén ăn, nên mới có thể cao như vậy"
Đồng Nhan không chú ý tới anh, cô đi thẳng về phía hàng thịt lợn. Trác Chinh Dương không kén ăn? Thật đúng là chuyện cười, anh chàng này từ bé xoi mói thức ăn có tiếng, được mấy món có thể lọt vào mắt xanh của anh chứ, ông ngoại vô cùng yêu thương anh, sợ cháu ngoại bảo bối bị đói bụng nên đưa tới nhà anh một đầu bếp nổi tiếng, chuyên nấu ăn cho Trác đại thiếu gia, nghe nói đầu bếp này từng một thời làm món ăn cho các lãnh đạo ở Mỹ.
Trác Chính Dương cũng đi tới hàng thịt lợn trước, chỉ vào một miếng thịt nói với cô
"Miếng này đi, màu sắc rất tươi, hàng tốt"
Đồng Nhan đưa ngón tay chọc chọc vào miếng thịt
"Ừ, cũng không tệ lắm, chắc không ngâm qua nước"
Trác Chính Dương chợt cười nói
"Em xem, ngón tay vừa chọc xuống miếng thịt, trông rất giống cái móng heo kia nhé"
Đồng Nhan trợn mắt nhìn Trác Chính Dương, cô nhìn ngón tay của mình, quả thực có phần rất giống ‘móng heo’..
"Được, tay anh là đẹp nhất"
Trác Chính Dương đắc ý cười cười.
Đồng Nhan lại nói thêm một câu
"Tay cả nhà anh đều đẹp !!!"
Trác Chính Dương cười hì hì, không tính toán với cô
"Đi thôi, chúng ta về nhà làm cơm tối"
Đồng Nhan chợt mở miệng nói, nét mặt nghiêm túc
"Một tháng nay, anh đã tới ăn 10 bữa cơm rồi đấy"
Trác Chính Dương suy nghĩ một chút
"Nhiều vậy sao?"
"Anh ăn của người khác, đương nhiên không nhớ được rồi"
Trác Chính Dương "ơ kìa" một tiếng, bắt đầu nghĩ
"Như vậy đi, hôm nào anh tính phí ăn cho em"
Đồng Nhan cười
"Không cần hôm nào, tý nữa, em sẽ cho anh được thanh toán phí ăn"
"Nếu không, anh bán thân cho em, không đắt đâu, về cơ bản, em không cần cho anh tiền tiêu vặt, chỉ cần cho anh ăn cơm là tốt rồi"
Đồng Nhan lắc lắc đầu
"Trác thiếu, em nuôi không nổi anh đâu"
"Quên đi, vậy anh nuôi em"
Anh cười híp mắt thương lượng với cô
Khóe miệng Đồng Nhan khẽ cười
"Đừng giỡn nữa, đi nhanh lên, chắc Cách Lạp chờ ở xe rất sốt ruột......"
Nói xong, cô đi phía trước Trác Chính Dương.
Trác Chính Dương liếc nhìn Đồng Nhan, khẽ nhếch miệng, Nhan Nhan, có lẽ lần này anh thực sực không thể buông tay em ra.
-
Không ngoài dự đoán của Đồng Nhan, Đồng Cách Lạp ngồi trên xe đang rất sốt ruột, nó chớp mắt
"Tốc độ của hai người.......thật là..........tốc độ........."
Sau đó nói với Đồng Nhan
"Bánh rán của con đâu?"
"Ha ha, quên mất"
Đồng Cách Lạp khoanh tay trước ngực, vô cùng phẫn nộ nói
"Trẻ con lúc nào cũng bị người lớn bỏ quên sao"
"Mẹ con vì muốn tốt cho con, đồ ăn vặt trên đường phố không hợp vệ sinh mà"
Trác Chính Dương đe dọa Cách Lạp
"Cẩn thận không sống lâu được đâu"
Cách Lạp bĩu môi, coi như thỏa hiệp.
-
Trình Mai Mai trông thấy Đồng Nhan dắt tay Cách Lạp đứng ở cửa, hơi giật mình
"Trưa nay sao lại về ăn.......chuyện này......Không có cơm đâu......."
Rồi c