Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.

t vào mắt người khác khiến họ càng coi thường cô hơn. Đúng là tầng lớp thấp hèn, trong mắt chỉ có ăn thôi, vì sao cậu con trai thứ hai nhà họ Đường không cho cô ta học lớp lễ nghĩa mà đã lôi ra ngoài rồi? Có người thì thầm chế nhạo.
Một người khác nói, nhìn cái nhẫn của cô ta kìa, đúng là nhà giàu mới nổi.
Một người đàn ông cao gầy cũng đang nhìn chằm chằm về phía cô.
Bạn gái anh ta nói: “Hạo Vân, lại chào một tiếng đi”.
Đường Hạo Vân cầm ly rượu trên tay, giữ im lặng.
Bạn gái anh ta làm nũng: “Đi mà, em muốn xem xem cô ta có ma lực gì mà lại trói được cậu Nam”.
Thế là Đường Hạo Vân đưa cô ta lại gần, hai anh em chạm mặt nhau, cùng nâng ly.
Đường Ca Nam giới thiệu: “Anh trai anh, bạn gái luật sư của anh ấy, cô Tôn Viên Viên”. Sau đó nhìn Phong Bình, mỉm cười nói: “Cô ấy thì không cần giới thiệu chứ?”
Tôn Viên Viên mỉm cười: “Gần đây Cô Phong là nhân vật tiêu điểm của thành phố này, không muốn biết cũng khó. Chúc mừng cậu Nam, cô Phong quả là có phúc lớn”.
Chúc mừng Đường Ca Nam trước, sau đó khen ngợi Phong Bình có phúc lớn, ha ha, quả là không hổ là luật sư.
Phong Bình cười, không nói gì, hướng ánh nhìn về phía Đường Hạo Vân.
Đường Hạo Vân lông mày lưỡi mác, mặt chữ quốc, da hơi đen, nhìn vẻ ngoại hình đúng là chín chắn hơn Đường Ca Nam rất nhiều. Lúc này, khuôn mặt của anh ta toát lên nụ cười thoảng qua, anh ta gật đầu một cách không tự nhiên và nói: “Chào cô”.
Đó không phải là một thái độ thân thiện nhưng cũng không biểu lộ vẻ thù địch. Phong Bình ngẩng đầu uống cạn ly rượu và nói: “Tôi vào phòng vệ sinh, mọi người cứ nói chuyện”.
Nói xong, cô đặt ly rượu lên bàn rồi bước về phía nhà vệ sinh. Đường Hạo Vân và Tôn Viên Viên mặt đần ra, sau đó cùng quay lại nhìn Đường Ca Nam.
Đường Ca Nam tỏ vẻ vô tội, nhún vai và nói: “Cô ấy là vậy đấy, ha ha, thật đáng yêu”.
Câu cuối cùng mà anh nói bổ sung khiến hai người họ “choáng” nặng.
Tôn Viên Viên cũng không kìm được uống hết ly rượu để làm dịu tâm trạng của mình. Cô dựa vào sự nỗ lực của bản thân mình để đạt được thành công, cùng Đường Hạo Vân đi đến được ngày hôm nay quả là không dễ dàng gì. So với Phong Bình một bước lên trời, khó tránh khỏi cảm thấy bất công, nhưng cô lại dồn nỗi tức giận vào Đường Hạo Vân. Vì sao anh ta không thể bốc đồng một lần giống Đường Ca Nam? Vì sao anh ta chỉ nghĩ đến cái này nghĩ đến cái kia mà không nghĩ đến tình yêu, cô sắp ba mươi tuổi rồi…
Đường Hạo Vân không hề biết rằng bạn gái đang than thở vì thời gian đã cướp đi tuổi thanh xuân của mình, anh hạ thấp giọng nói: “Nam, em đừng có chơi quá”.
Đường Ca Nam khẽ cười và nói: “Anh nói gì vậy?”
“Em cố tình đưa cô ta đến…”
“Cô ấy là vợ sắp cưới của em”.
Đường Hạo Vân bực mình: “Em nhìn xem em… Ồ, giám đốc Lưu, lâu rồi không gặp”. Anh ta bỗng nhiên đổi giọng, nhìn về phía sau em trai và mỉm cười.
Đường Ca Nam quay người lại, thì ra cứu tinh của mình là giám đốc Lưu của doanh nghiệp Thiên Diệu.
Thế là ba người bắt đầu hàn huyên.
Lúc ấy, Phong Bình ở trong phòng vệ sinh cũng hàn huyên với người khác.
Người bắt chuyện với cô là một cô gái rất trẻ đẹp, lông mày rậm, mắt đen nhánh, đẹp nhất là mái tóc dài của cô ấy, dày mượt, đen nhánh, đẹp hơn cả người mẫu quảng cáo dầu gội đầu. Cô đang rửa tay thì cô gái này đẩy cửa bước vào, vừa nhìn thấy cô, cô gái ấy liền nói: “Ơ, cô là Phong Bình?”
Phong Bình ngây người: “Xem ta tôi đã thực sự trở thành người nổi tiếng, phải làm quen với việc bị nhận ra bất cứ lúc nào và ở bất kỳ đâu…”
Cô gái ấy cười khanh khách, tiếng cười trong trẻo, vui tai, Phong Bình cũng có ấn tượng, nhìn cô ấy kỹ hơn.
Cười xong cô ấy nói tiếp: “Cô xinh hơn trong ảnh nhiều”.
“Cảm ơn”. Phong Bình mỉm cười.
“Chắc chắn là Đường Ca Nam rất yêu cô”. Mắt cô ấy tròn xoe, dáng vẻ hồn nhiên, ngây thơ.
Phong Bình không biết nói gì, chỉ biết mỉm cười, sau đó chỉ tay về phía cửa, ý nói là mình đi trước.
Cô gái ấy lại cười, vội gật đầu.
Đúng là một cô gái hoạt bát đáng yêu. Phong Bình mỉm cười đẩy cửa bước ra, ngẩng đầu lên thì thấy một người đang đứng ở ngoài hành lang.
Cô nhìn thấy người ấy, nụ cười bỗng cứng lại trên khuôn mặt.
Đối phương đứng chếch người, mỉm cười, nhìn thấy cô cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Đường Trạm.
Cô đã nhìn thấy ảnh của ông ta trên mạng, chắc chắn không nhận nhầm người.
Một người đàn ông trung niên, dáng vẻ nho nhã, người cao gầy. Trông ông khôi ngô hơn hai cậu con trai của mình, nếu chỉ nhìn tướng mạo thì cô không tin ông đã năm mươi tuổi.
Lẽ nào cô gái lúc nãy chính là trợ lý của ông ta? Hai người họ đã gắn bó keo sơn đến mức này, ngay cả lúc cô ấy vào phòng vệ sinh ông ta cũng đứng ngoài chờ? Không thể thế được? Ông ta là Đường Trạm cơ mà.
“Cô là Phong Bình…”
Ha ha, đúng là cái hay của người nổi tiếng, không cần giới thiệu bản thân với người lạ, Phong Bình mỉm cười: “Là tôi, thật không ngờ lại gặp ngài”.
Ý của cô là không ngờ lại gặp ông tại bữa tiệc này, nhưng lúc ấy hai người đang đứng trước cửa phòng vệ sinh, câu nói này nghe có vẻ