XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341868

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1868 lượt.

mang chút gì đó của sự chế giễu.
Đường Trạm cười: “Tôi cũng không ngờ…”
Câu nói này của ông ta nghe cũng thật kỳ lạ, dường như nói xong rồi nhưng lại có vẻ như để lại vế sau, khiến người ta lặng im chờ đợi, nhưng ông ta lại không nói nữa.
Ông ta có đôi mắt sâu nhưng ánh mắt lại rất dịu dàng: “Cô xinh hơn trong ảnh nhiều, thằng Nam quả là có mắt nhìn người”.
Ý… Gần đây hot kiểu khen người khác xinh hơn trong ảnh sao?
“Cảm ơn”. Phong Bình mỉm cười nói tiếp: “Chỉ có điều tôi không nên làm mất thời gian của ngài”.
Đường Trạm gật đầu, nhưng nét mặt biến đổi rõ rệt.
Phong Bình quay người bước đi, tự thấy câu nói ấy có chút không thỏa đáng. Nhưng nhỡ may ông ta không phải đang đợi người, cô gái trong đó không phải là người tình của ông ta thì sao? Nếu đã gặp nhau ở cửa phòng vệ sinh thì cứ coi là ông ta đi vệ sinh là được. Nhưng khi cô đi qua bức bình phong, rẽ trái vào phòng lớn thì bỗng nhiên phát hiện phòng vệ sinh nam ở đầu bên kia. Nói như vậy thì quả thực là ông ta đang đợi người chứ không phải đi vệ sinh. Tác phong ấy của ông ta cũng thật là…
Cô vào phòng tiệc, tìm Đường Ca Nam: “Anh đoán xem em vừa gặp ai ở phòng vệ sinh?”
“Ai?”
“Bố anh”
“Không phải chứ?” Đường Ca Nam ngạc nhiên nhìn cô: “Chắc ông ấy không mắc chứng đãng trí tuổi già chứ, sao lại chạy đến phòng vệ sinh nữ?”
Phong Bình bị anh ta làm cho phì cười, đưa tay vỗ nhẹ vào cánh tay anh ta và nói: “Gặp ở ngoài hành lang. Sao anh không nói với em tối nay bố anh cũng đến?”
Đường Ca Nam uống một ngụm rượu, lạnh lùng nói: “Ông ta xuất quỷ nhập thần, ai biết là ông ta có đến hay không? Ông ta đến thì sao chứ? Có ăn thịt người đâu mà sợ? Lẽ nào em cũng căng thẳng?” Bỗng nhiên anh ta quay sang nhìn cô với ánh mắt sáng quắc.
Phong Bình chau mày phiền não: “Một chút thôi, dù gì thì ông ấy cũng là bố anh…” Chưa đợi cô nói hết câu, Đường Ca Nam liền cười phá lên: “Sao, cuối cùng thì em cũng muốn lấy anh rồi sao?”
Phong Bình quay sang, nhíu mày nhìn anh.
Đường Ca Nam nói với giọng điệu gần như chế nhạo: “Nếu không em quan tâm ai là bố anh làm gì?”
Nghe giọng điệu ấy của anh, ban đầu Phong Bình thấy kỳ lạ nhưng chợt hiểu ra rằng: A, thì ra anh muốn kích Đường Trạm, anh muốn làm ngược lại với cha mình. Vì sao?
Cô không kìm được chớp chớp mắt.
Đường Ca Nam thản nhiên hỏi: “Em định quyến rũ anh à?”
Phong Bình dở khóc dở cười, quay mặt đi không nhìn anh nữa nhưng không kiềm chế được buột miệng nói: “Thì ra anh ấu trĩ như vậy?”
“Em nói gì?”
“Không có gì”.
“Em nói anh ấu trĩ!”.
Bỗng nhiên Đường Ca Nam nắm lấy cổ tay cô, giọng lạnh lùng, dường như không thể chấp nhận được từ ấy.
Ly rượu trên tay Phong Bình tròng chành đổ ra ngoài, đổ vào mu bàn tay, bỗng chốc cô cũng không kiềm chế được muốn nổi nóng, nhưng quay mặt lại nhìn ánh mắt anh bỗng thấy kinh ngạc. Trời ơi, hình như từ ấy đã đánh trúng điểm yếu của anh ta, cần phải xoa dịu. Cô đang định nói vài lời dịu dàng thì bỗng nhiên bên cạnh vang lên giọng nói: “Nam, các con đang làm gì vậy?”
Đường Trạm khoác tay một cô gái ngây thơ tóc dài óng mượt, cười típ mắt tiến lại gần phía họ. Vì có sự xuất hiện của Đường Trạm nên hai người họ lập tức trở thành tiêu điểm của bữa tiệc, tất cả mọi người đều hướng ánh nhìn về phía họ.
Không gian xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường. Phong Bình không kìm được than thở trong lòng, thật là, có gì thì từ từ nói, anh kích động cái nỗi gì chứ. Để xem anh sẽ xử lý như thế nào?
Đáng khen thay cho Đường Ca Nam, dưới sự chứng kiến của rất nhiều người, anh ta đáp rằng: “Bọn con chuẩn bị hôn nhau, bố ạ”. Nói xong, anh ta đặt ly rượu của mình xuống, kéo cô vào lòng, cúi xuống hôn vào môi cô.
Phong Bình thấy “choáng”. Thậm chí cô nghi ngờ không biết những giọt rượu bị đổ ra tay có rung lên hay không. Nhưng nếu lúc ấy không phối hợp với anh thì không được, đành phải nhắm mắt làm ra vẻ ngây ngất. Đợi Đường Ca Nam hôn xong ngẩng đầu lên cô vẫn còn nhắm mắt tỏ vẻ đắm đuối và nói: “Lại lần nữa đi”.
Đường Ca Nam ngây người, không tin vào tai mình.
Những người đứng gần bắt đầu cười ồ.
Đường Trạm như cười mà không phải là cười.
Nhưng, khi Đường Ca Nam nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp đến hút hồn của cô, anh không kiềm chế được bản thân, cúi xuống hôn cô. Lần này anh hôn rất đắm đuối, Phong Bình cũng đáp lại anh. Sau khi họ rời được nhau thì Đường Trạm đã bỏ đi. Những người xung quanh đều đã quay lại với chuyện của mình, không ai để ý đến họ nữa.
Phong Bình hít một hơi thật sâu nhưng má vẫn nóng rát, không hiểu vì sao mà trong lòng thấy nực cười. Đường Ca Nam cũng có đôi chút khó xử, cố tỏ vẻ bình tĩnh nâng ly rượu trên bàn uống một ngụm, sau đó mới phát hiện mình uống rượu của phụ nữ, bỗng nhiên lại thấy khó xử hơn.
Phong Bình không nhịn được cười, khẽ trêu chọc anh: “Đừng căng thẳng thế, kỹ thuật hôn của anh rất đỉnh”.
Đường Ca Nam mặt đỏ như gấc chín. Rốt cuộc cô ấy đang nói gì vậy, nếu kỹ thuật hôn của anh đỉnh như vậy rồi thì anh căng thẳng cái nỗi gì? Anh căng thẳng chỗ nào? Thật là… Chỉ c