Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342057

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2057 lượt.

ó điều, anh là Đường Ca Nam cơ mà, anh tỏ vẻ thản nhiên và nói: “Cảm ơn, từ trước đến nay anh luôn tự tin về điều đó”.
Phong Bình không nhịn được cười: “Em lại muốn vào phòng vệ sinh”.
“Em vừa vào cơ mà”.
“Em lại muốn đi nữa…”
Nói xong cô rời khỏi phòng khách, đi qua hành lang phía sau tấm bình phong, ra ban công ngắm cảnh. Hai tay chống vào lan can mát lạnh để nhiệt độ trong người giảm đi. Lúc ấy, cảm giác muốn cười, muốn thoát khỏi không gian ấy cũng không còn nữa. Phong cảnh bên ngoài cửa kính trở nên lung linh đa sắc hơn dưới sự bao trùm của bóng đêm và ánh đèn lấp lánh, cô nhìn rồi thở phào nhẹ nhõm.
Đường Trạm nổi tiếng trong giới kinh doanh nhờ nghị lực và ý chí kiên cường, nhưng bản thân ông ta lại rất phong độ, thân thiện, dễ gần. Lẽ ra ông ta phải là một người cha tốt. Rốt cuộc Đường Ca Nam và ông ta có mâu thuẫn gì mà anh không tiếc lấy hôn nhân của mình ra để thách thức?
Bỗng nhiên cô nhớ lại lần trước trên đường đến Thần Dương Resort, khi Đường Ca Nam nghe thấy tin ấy trên xe. Dường như sau buổi tối hôm ấy Đường Ca Nam gây nhiều chuyện hơn, kéo dài liền hai tháng liền mới trở lại bình thường. Anh ta bất mãn với thói trăng hoa, trâu già thích ăn cỏ non của ông ta, cảm thấy mất mặt hay là lo gia sản?
Xin hãy tha thứ cho suy nghĩ tiểu nhân ấy của cô.
Phong Bình mỉm cười tự chế nhạo mình. Quả thực là cô sống quá nhàn hạ nên mới đến nhà họ Đường. Nhưng cần gì quan tâm chứ, nhàn hạ thì vẫn là nhàn hạ.






Thời gian như nước trôi
Tối hôm ấy, lần đầu tiên hai người có hành vi thân mật, quan hệ giữa hai người cũng trở nên huyền diệu hơn. Hai người đều không phải là thiếu niên trong trắng, dĩ nhiên cũng nghĩ đến chuyện ấy, nhưng dù trong ý nghĩ tỉ mỉ đến từng chi tiết nhưng muốn hành động thì lại là chuyện khác. Huống hồ chuyện đính hôn của họ bắt nguồn từ đầu óc không mấy minh mẫn của Đường Ca Nam. Hay nói cách khác là không có cơ sở của tình yêu, mà làm chuyện ấy mà không có cơ sở của tình yêu thì theo quan niệm truyền thống là vô đạo đức.
Phong Bình không phải là người có ý thức đạo đức mãnh liệt. Đường Ca Nam cũng vậy. Nhưng Đường Ca Nam nghĩ rằng, mình đã lợi dụng Phong Bình trong chuyện đính hôn này, cô ấy đã phải chịu thiệt thòi. Mặc dù dường như cô ấy không nghĩ như vậy nhưng anh vẫn cảm thấy áy náy trong lòng, nghĩ rằng mình không thể thèm khát cơ thể của cô ấy như thế được, vì vậy rất chú trọng thái độ.
Đáng tiếc là lương tâm của anh nhận ra rằng Phong Bình hoàn toàn không hiểu điều đó mà ngược lại hiểu lầm anh đang lo lót cho việc hủy hôn sau này, để lại đường lùi… Lúc ấy cô vẫn chưa hiểu Đường Ca Nam thực sự. Đường Ca Nam hoàn toàn không nghĩ đến điều này. Anh tin rằng trên thế giới này không có chuyện gì là tiền không thể giải quyết được. Dù là sau này anh có hủy hôn thì chẳng qua cũng chỉ là vấn đề thêm bao nhiêu con số trên tờ ngân phiếu, làm sao có thể làm khó anh được? Bây giờ anh có chút tình cảm với cô. Ngay cả bản thân anh cũng thấy ngạc nhiên. Dĩ nhiên rồi, trong mắt người ngoài, hai người họ không quan hệ với nhau mới là chuyện lạ.
Họ sống chung trên một tầng, một người ngủ trong phòng ngủ, một người ngủ ở phòng khách, vì không gian quá rộng, trong đêm tối nhìn thấy hai cánh cửa màu đỏ thẫm cách nhau một khoảng cách khá xa, cảm giác rất xa vời. Thời gian nghỉ ngơi của hai người cũng cách nhau khá xa, giống như là cả hai cố tình tách ra, tránh chạm mặt nhau.
Trùng hợp là tối hôm sau hai người gặp nhau ở quán rượu. Hai nhà Đường, Chu đều nổi tiếng khắp thành phố Thánh Anh, dĩ nhiên sẽ không vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà so đo tính toán, nâng cốc hóa giải thù hận, vậy là chuyện ấy tạm gác sang một bên.
Tối hôm ấy Chu Thị thanh toán trước, trước khi đi Đường Ca Nam lại cảm ơn, trong quán bar sang trọng có khoảng gần hai mươi người, cả nam lẫn nữ, ngồi khắp bốn phía, dưới ánh đèn, có một chàng trai nhìn chằm chằm anh. Anh cũng không bận tâm, chào một tiếng rồi ra về.
Ngày thứ Hai, thẻ khách vip của hội quán Hồng Nhật được đưa đến văn phòng giám đốc Bắc Thần. Đường Ca Nam tiện tay vứt vào ngăn kéo. Đến tận chiều thứ Sáu mới chợt nhớ ra. Ngày hôm ấy ở công ty cũng không có việc gì nên anh về nhà sớm.
Lúc ấy là hơn bốn giờ chiều, Phong Bình không có nhà.
Lái xe nói với anh rằng cô Phong đến cuộc bán đấu giá đồ cổ. Anh hỏi địa chỉ rồi lái xe đến đó. Anh không hề biết cô có hứng thú với đồ cổ.
Đường Ca Nam tìm thấy chỗ, vừa mới giảm tốc độ quay xe thì nhìn thấy Phong Bình đeo cặp kính râm rất to, gần như che kín nửa khuôn mặt, đang đứng nói chuyện với một người đàn ông. Lúc ấy thời tiết không tốt lắm, trời âm u, gió thổi quật chiếc ác khoác mày xanh đậm của cô ấy .
Anh thấy người đàn ông kia quen quen, vì anh ta đứng chếch, nên nhìn không rõ lắm.
Anh đỗ xe rồi bước thật nhanh về phía họ, vừa đi vừa gọi: “Phong Bình”.
Nghe thấy tiếng gọi, cả hai người cùng quay mặt lại.
Phong Bình không chuẩn bị trước cho sự xuất hiện của anh ta nên thấy hơi ngạc nhiên