XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

, làn da trắng mịn dưới cặp kính râm bỗng tái nhợt, đôi môi xinh đẹp nhếch lên, coi như là đáp lại anh. Người đàn ông ấy khá cao, khuôn mặt hơi gầy, đôi mắt dài, khóe mắt hơi chếch lên, trông có vẻ hơi giống con gái.
Đường Ca Nam nhìn hai người, sau đó hướng ánh nhìn về phía người đàn ông đó và hỏi Phong Bình rằng: “Người này là…”
“Chào giám đốc Đường”. Phong Bình chưa kịp nói gì thì người đàn ông ấy đã lên tiếng trước: “Tôi là An Duyệt Sinh của tập đoàn bất động sản Viên Thị”.
“À, Ồ, phó giám đốc An…” Cuối cùng Đường Ca Nam cũng nhớ ra, anh đưa tay ra bắt tay với anh ta.
An Duyệt Sinh bước xuống một bậc, bắt tay anh.
Đường Ca Nam hỏi: “Hai người quen nhau à?”
An Duyệt Sinh liếc Phong Bình rồi mỉm cười và nói: “Dĩ nhiên, trên báo có đăng ảnh mà”.
Câu nói ấy khiến Đường Ca Nam rất hài lòng. Bây giờ Phong Bình là vợ sắp cưới của anh. Chắc chắn là tay phó giám đốc An này muốn làm thân. Thế là anh buột miệng hỏi: “Phó giám đốc là người yêu thích đồ cổ?”
An Duyệt Sinh lại cười: “Dù có sở thích tao nhã như vậy thì tôi cũng không có đủ tiền. Tôi chỉ thay mặt giám đốc Viên thôi, ông ấy đi công tác, không biết lấy thông tin từ đâu mà đặc biệt gọi điện về, dặn tôi nhất định phải mua được chiếc bình hoa mai đời Minh. May mà cô Phong nhường lại…”
“Vậy à?” Đường Ca Nam cười rồi quay lại nhìn Phong Bình.
Phong Bình im lặng đứng bên, lúc ấy mới nói: “Nhìn thời tiết chắc là sắp có tuyết rồi. Chúng ta về nhà thôi. Tạm biệt anh An”. Nói xong cô cũng không nhìn An Duyệt Sinh mà quay người đi trước.
Đường Ca Nam và An Duyệt Sinh bắt tay chào tạm biệt.
Một lúc sau, chiếc xe phóng ra khỏi bãi đỗ xe, Đường Ca Nam nói: “Thì ra em thích đồ cổ”.
Phong Bình cười nhưng tâm trí thì đang ở nơi nào đó.
“Nếu em đã thích chiếc bình ấy thì việc gì phải nhường cho anh ta?”
“Cũng không phải là tuyệt phẩm gì, em chỉ xem cho vui thôi mà”.
Nghe cô nói vậy, Đường Ca Nam thấy dường như cô rất có con mắt thưởng thức chứ không phải là xấu hổ hay ngượng ngùng gì. Nhưng chiếc bình mà ngay cả giám đốc Viên muốn có được thì chắc chắn không phải là rẻ. Cô ấy có rất nhiều tiền sao?
Từ hồi quen nhau đến nay, đây là lần đầu tiên anh nghĩ đến vấn đề ấy. Chắc là do thói quen, anh không bao giờ quan tâm đến thu nhập của phụ nữ, bởi vì anh hoàn toàn không có gánh nặng về tiền bạc. Bây giờ anh không khỏi cố gắng nghĩ lại chuyện quá khứ. Quần áo, trang sức của Phong Bình không hề xa xỉ, dường như cô ấy không đeo trang sức quý giá nào, cái kẹp áo mà anh tặng cô cũng chưa thấy cô đeo bao giờ. Ngoài việc yêu cầu về gối cao một chút, còn lại rất dễ phục vụ…
Ơ? Vì sao bỗng nhiên anh lại nhớ lại những cái đó? Giống như một người chồng đang buồn phiền vì chuyện tiền nong của gia đình vậy.
Ý thức được điều đó, Đường Ca Nam bỗng thấy mình thật buồn cười.
Phong Bình gặp lại An Duyệt Sinh, do chưa chuẩn bị tâm lý nên không tránh khỏi cảm thấy hoảng hốt, ngồi im lặng trong xe. Bên ngoài trời tối sầm lại, dường như tuyết sắp rơi. Một lúc lâu sau cô mới chợt nhận ra Đường Ca Nam cũng im lặng, trong lòng thấy có chút nghi ngờ, lại thấy anh nhếch mép cười nên càng nghi ngờ hơn. Lẽ nào anh ta biết chuyện gì đó?
“Anh cười gì vậy?” Phong Bình quay sang hỏi.
“Hả?”
Đường Ca Nam trả lời một cách vô thức, ngẩng đầu lên soi mình trong gương xe thì thấy mình đang mỉm cười, dường như có bí mật gì đó nên không khỏi thấy nóng mặt. Đúng lúc ấy ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào mặt, anh giật mình nghĩ rằng dường như trí tò mò của mình đã đi quá xa.
Tuy Phong Bình thấy lạ vì hiếm khi anh đỏ mặt nhưng cũng không có tâm trạng nào để trêu đùa anh. Cô đang có tâm sự.
Hai người về nhà ăn tối, quả nhiên ngoài trời tuyết đã rơi.
Khó khăn lắm mới có chút thời gian riêng bên nhau, Đường Ca Nam rất muốn ngồi với cô thật lâu trong căn phòng ấm áp, thưởng thức khung cảnh tuyết rơi bên ngoài, chẳng kém phần lãng mạn. Nhưng không ngờ từ đầu đến cuối Phong Bình đều để tâm trí tận đâu đâu, điều ấy khiến anh thấy mất hứng.
Lạ thật, anh không hề hiểu cô, vì sao lại đính hôn với cô nhỉ? Anh giống những người làm chuyện ngu ngốc trong lúc bị kích động, xong chuyện mới giật mình hoảng hốt. Thực ra nếu lúc ấy có một cô gái khác thì chắc chắn anh cũng sẽ hỏi và chắc chắn họ cũng sẽ nhận lợi. Không phải là tự tin quá mức mà quả thực sức hấp dẫn của nhà họ Đường khiến người ta khó lòng mà cưỡng lại được. Đến nay Đường Ca Nam vẫn chưa có kinh nghiệm bị từ chối. Nếu Phong Bình đủ thông minh thì nên biết cách thể hiện, biến giả thành thật. Tuy chuyện đính hôn của họ cũng không hoàn toàn là giả, chỉ có điều, tục ngữ đã có câu: “Trai khôn dựng vợ, gái lớn gả chồng”. Nhưng trên đời này tình cảm là chuyện khó nói, nếu có biến cố thì nhiều nhất là anh sẽ bị mắng là kẻ bạc tình. Nhưng người mắng anh còn ít sao?
Nghĩ vậy, tâm trạng vui vẻ ban đầu cũng tiêu tan, anh lầm lì đi lên tầng.
Phong Bình ngồi một mình trên sofa rồi cũng đứng dậy đi lên tầng, khi đi qua cửa thư phòng, bỗng nhiên nghe thấy Đường Ca Nam nói: “Này…”, giọng điệu như đang m