Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341881

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1881 lượt.

ếu tiền nhưng cái kiểu ăn tiêu như thế thì chẳng có người đàn ông nào dám chung sống với cô suốt phần đời còn lại, ít nhất là anh không muốn. Huống hồ cô thường xuyên thất nghiệp, nhưng nhờ có khuôn mặt xinh xắn nên dù không có bằng cấp vẫn tìm được việc một cách khá dễ dàng. Cũng chính vì lý do đó mà anh càng không dám nghĩ đến tương lai của hai người.
Trong khoảng thời gian hơn một năm ở bên nhau, cô thất nghiệp năm lần. Lý do có thể dùng nhan đề một bài hát để giải thích, đó là Chỉ trách em quá xinh đẹp. Vì quá xinh đẹp nên thường được cấp trên hoặc lãnh đạo khen ngợi quá lời. Một khi nuốt không trôi là cô bỏ không làm nữa. Thế nên mới có vụ cãi nhau ấy.
Hôm ấy cãi nhau nhưng vẫn không đòi được tiền. Họ lại còn bị mọi người vây quanh rồi chỉ trỏ. Thú thực lúc ấy anh thấy rất mất mặt. Trên đường về hai người không nói một câu nào.
Dường như bắt đầu từ lần đó, cả hai người đều có chút gì đó khang khác.
Nhưng cô muốn anh làm thế nào đây? Giúp cô cãi nhau ư? Xin lỗi, anh không dám làm chuyện ấy. Thà rằng bỏ ba trăm tệ ra đưa cho cô còn hơn. Ở cái công ty có hàng trăm hàng vạn người ấy, khả năng của anh không lớn hơn con giun con kiến là mấy. Cô nghĩ anh sẽ thế nào? Sớm nhận ra sự thực ấy cũng tốt, có thể sớm kết thúc.
Xét từ một góc độ khác, qua chuyện này anh có thể hiểu cô một cách rõ ràng hơn. Tiêu chuẩn đánh giá người khác của anh quyết định rất lớn vào thái độ của người ấy đối với tiền bạc. Bình thường cô rất ít khi nhắc đến vấn đề tiền bạc, thỉnh thoảng nhắc đến cũng đủ khiến người ta nghẹt thở. Dĩ nhiên anh quyết không chủ động hỏi. Một là cô không tiêu của anh một đồng nào, thỉnh thoảng mua quà cho cô, cô cảm thấy rất vui. Hai là anh sợ rằng nhắc đến sẽ rước họa vào thân, không phải anh kiệt xỉ như vậy mà là thái độ tiêu pha của cô khiến anh rùng mình. Đừng nói là anh không có tài lực hùng hậu, dù bây giờ đã có thật nhưng vẫn không thể vung tiền như rác, bởi vì tiền của anh là do anh nỗ lực kiếm được, không giống như Đường Ca Nam.
Cô là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, vì nhất thời xúc động mà nhận lời anh ta. Sau khi tình cảm mãnh liệt ban đầu tan biến, trong lòng không hẳn không cảm thấy không cam lòng. Xét từ việc cô đính hôn với Đường Ca Nam thì quả thực là tiền đồ rộng mở.
Sự ra đi của cô là đúng đắn.
Họ ở bên nhau là ràng buộc nhau, u ám, ảm đạm. Bây giờ sự nghiệp của anh cũng coi là thuận lợi, chắc chắn cô cũng thuận lợi bước chân vào cửa nhà giàu. Đó là kết cục quá mỹ mãn.
Chỉ có điều anh cần phải gặp cô một lần.
Sau khi cô ra đi, anh tưởng rằng mình có thể nhanh chóng quên được cô. Nhưng sự thực thì hoàn toàn ngược lại, anh không những không quên được cô mà lại càng nhớ cô hơn. Một khoảng thời gian rất lâu sau đó anh mới hiểu được trạng thái tâm lý ấy của mình, không phải vì anh vẫn còn yêu cô mà là vì cô ra đi quá dứt khoát, dứt khoát đến nỗi không để cho anh có một cơ hội để níu giữ. Tuy tám, chín phần là anh sẽ không níu giữ cô nhưng lòng tự trọng của anh không cho phép cô chủ động ra đi.
Vì vậy mà anh luôn nhớ đến cô.
Cô nợ anh một lời giải thích.
Lúc gặp nhau ở buổi đấu giá, cả hai vẫn chưa đi vào vấn đề chính thì Đường Ca Nam xuất hiện. Nét mặt lúc ấy của cô rõ ràng là có chút căng thẳng. Ha ha. Thực ra trước khi chưa gặp cô, anh cũng rất căng thẳng, nhưng sau khi gặp cô lại thấy bình tĩnh hơn. 
Chẳng có gì to tát cả.
Nghĩ vậy, An Duyệt Sinh không giấu được nụ cười tự chế nhạo mình, nhẹ nhàng dập tắt điếu thuốc trên tay.
Đã có bảy, tám đầu mẩu thuốc lá trong gạt tàn.
Gần đây anh không còn hút thuốc nhiều như trước. Hôm nay cảm xúc trào dâng nên mới buông thả như thế. Anh không có tư cách buông thả, tuy ngày mai là cuối tuần nhưng vẫn có việc phải giải quyết. Chức vụ càng cao thì trách nhiệm càng nặng nề, áp lực càng lớn, đặc biệt là những người phải leo từng bước gian khổ vất vả như anh thì quyết không thể tùy tiện buông thả bản thân.
An Duyệt Sinh muốn gặp Phong Bình nhưng lại không biết liên lạc bằng cách nào. Trên các tờ báo lá cải có rất ít thông tin về cô. Cô kín đáo như vậy khiến anh cảm thấy ngạc nhiên. Thông thường, khi người nghèo một bước lên tiên sẽ khó tránh khỏi dương dương tự đắc, không kiềm chế được bản thân. Huống hồ thành tựu của cô lại đáng kinh ngạc như vậy. Dĩ nhiên cô cẩn thận như thế cũng đúng, dù sao thì vẫn chưa được gả vào cửa nhà giàu. Anh tự cho rằng mình hiểu được ý đồ của cô, cảm giác thật khoái trí.
Thời gian trước, giới truyền thông thi nhau đoán thân phận của Phong Bình nhưng không có ai tìm ra đáp án chính xác. Trong lòng anh cảm thấy rất đắc ý. Bởi vì cô đã từng thuộc về anh, là của anh. Thân xác và con tim của cô đã được anh chiêm ngưỡng và nắm bắt, dường như anh đang nắm giữ một bí mật mà rất nhiều người không biết. Cảm giác thật thích thú. Chỉ tiếc là lúc đầu mình đã không hiểu cô nhiều hơn để biết thêm một số thông tin nữa.
Anh muốn gặp cô, một nửa là vì trái tim mình, một nửa là tò mò. Quả thực anh rất tò mò về cuộc sống của cô trong thời gian gần đây. Sự tò mò ấy khiến anh không thể chờ đ