Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341927
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.
trở thành người bạn cao quý của Jennifer? Chắc chắn là có vấn đề gì đó. Quá trình nghị luận này không chặt chẽ chút nào. Cô có luận điểm, chỉ có điều chưa tìm ra được luận chứng nào đủ lớn để chứng minh cho nó.
Cô không cam tâm!
Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ cô thất bại trong chuyện gì, bỗng nhiên lúc này gặp phải thất bại lần đầu tiên trong đời, đối thủ lại là người mà cô không coi ra gì. Nỗi tức giận này quả là khó “nuốt”. Cô không phục, thực sự không phục.
Sự hiểu nhầm đáng yêu
Đường Ca Nam không đợi được đến tối, vừa kết thúc cuộc họp buổi chiều, anh vội gọi điện cho Phong Bình ngay. Vốn dĩ là muốn thử xem thế nào, không ngờ lại có tiếng chuông.
Phong Bình đang ngủ say thì bị anh đánh thức, giọng nói vẫn còn ngái ngủ: “Anh Nam?”
“Anh đây, em đang ngủ à?” Đường Ca Nam chần chừ một lúc rồi nói: “Hay là… lát nữa anh gọi lại cho em”.
“Ok”. Phong Bình trả lời rất dứt khoát rồi lập tức tắt điện thoại.
Đường Ca Nam thật không dám tin, anh trợn mắt nhìn cái điện thoại, không biết nói gì hơn, chán ngán đến nỗi muốn cắn đứt cái lưỡi của mình. Sao anh lại quên được chứ, Phong Bình là người không hiểu những câu nói uyển chuyển hay những lời nói lịch sự, nói chuyện với cô ấy nhất định phải nói “toạc móng heo”, không được nói lấp lửng hay ẩn chứa ý tứ sâu xa.
Anh tìm Đường Minh Tuyên để thăm dò tình hình. Cô ấy cũng tỏ vẻ không hiểu, “Tối qua lúc về bà vẫn bình thường, hôm nay không ăn sáng, em cứ tưởng là bà không muốn ăn, buổi chiều hội dì Mai đến đều bị bà đuổi về, bà nói không muốn gặp ai…”
Đường Ca Nam im lặng một lúc, bỗng nhiên ngẩng đầu lên hỏi: “À, tối qua gọi anh có chuyện gì?”
Nghe thấy câu ấy, Đường Minh Tuyên có chút mất tự nhiên.
Cô rất hiểu tính khí của anh hai. Anh ấy ghét nhất là người khác can thiệp vào chuyện riêng của mình, tính khí thì có trời mà biết được, lúc nào cũng muốn làm theo ý mình. Theo lý mà nói thì mọi người đều trưởng thành, đều có thể sống tự lập, nhưng cả nhà chỉ có anh là dám dọn ra ngoài ở, không ai quản được, có rất nhiều việc ngay cả Đường lão phu nhân cũng phải dỗ dành anh. Trong hoàn cảnh như thế này vẫn nên giữ kín một chút thì tốt hơn…
Cô cười gượng một tiếng rồi nói: “Là bà tìm anh, em cũng không rõ…”
Đôi lông mày rậm của Đường Ca Nam trau lại, anh thay đổi ngữ khí: “Minh Tuyên!”
Đường Minh Tuyên vội cười trừ: “Em không biết thật mà”.
“Không biết mới lạ”, Đường Ca Nam hất hàm rồi ngồi xuống sofa, tiện tay nới lỏng cà vạt, mỉm cười và nói: “Minh Tuyên, em đừng tưởng rằng anh không ở nhà nên không biết gì. Quan hệ giữa em và bà là quan hệ giữa lang và sói…”
“Suỵt suỵt”, Đường Minh Tuyên vội ngắt lời anh, “Anh dám nói những lời ấy à, cẩn thận…” Cô rướn cổ nhìn lên tầng.
“Đừng có giở cái trò ấy”. Đường Ca Nam không thèm để ý đến hành động kỳ quặc của cô em, “Ý đồ xấu xa ấy của em mà giấu được anh sao, hừ, lúc anh biết cách nói dối thì em vẫn chưa biết đi đâu. Mau mau khai sự thật đi”.
Đường Minh Tuyên không giấu được, đành phải nói: “Em nói rồi anh không được tức giận đâu đấy”.
Câu nói ấy đã khơi dậy trí tò mò của Đường Ca Nam, anh giục: “Nói mau”.
Đường Minh Tuyên đứng cách sofa thật xa rồi mới nói: “Tối qua bà đi gặp Phong Bình…”
“Sao cơ?” Đường Ca Nam nhíu mày. Thật không thể tin được, lẽ nào tối qua Phong Bình đến phía nam đường Thừa Đức là để gặp bà nội?
“Bà chuẩn bị cho cô ta một khoản tiền, để cô ta rời xa anh”.
…
Đường Ca Nam im lặng vài giây, không kiềm được cười phá lên: “Thật chẳng có chút sáng tạo nào cả, đã mười mấy năm rồi mà bà vẫn còn dùng cái chiêu ấy?”
Đường Minh Tuyên nhìn chằm chằm vào mặt anh, không biết anh cười vì quá tức giận hay là thực sự không hề tức giận, cô cẩn trọng nói: “Bà cũng vì muốn tốt cho anh. Phong Bình lai lịch không rõ ràng, lại có quan hệ thân thiết với nhà họ Phương, e rằng…”
Đường Ca Nam gật đầu lia lịa, cười và nói: “Anh chỉ muốn biết rốt cuộc bà đã đưa cho cô ấy bao nhiêu tiền để cô ấy rời xa anh?”
“Không biết”. Đường Minh Tuyên lắc đầu, rốt cuộc vẫn không kìm được, bổ sung một câu: “Nhưng chẳng phải tối qua cô ta không về nhà sao?”
Đường Ca Nam ngây người một lúc, sau đó lập tức hiểu ra mọi chuyện, anh cười và nói: “Ngay cả việc tối qua cô ấy không về em cũng biết sao? Ha ha, xem ra nhà họ Đường chúng ta có rất nhiều người không ưa cô ấy…”
Đường Minh Tuyên hơi đỏ mặt, nhưng tự thấy rằng mình làm vậy là muốn tốt cho anh nên cất cao giọng nói: “Anh hai, cô ta yêu tiền hơn yêu anh”.
Đường Ca Nam gật đầu và nói: “Vậy à… chả trách tối qua cô ấy đáp máy bay đi vội như vậy, thì ra là vì chuyện này”.
Đường Minh Tuyên nghe vậy, thầm thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng: Anh nghĩ được như vậy là tốt.
Nhưng lại thấy Đường Ca Nam hỏi: “Tối qua khi trở về nhà bà vẫn bình thường thật sao, không hề có chút bất thường nào?”
Đường Minh Tuyên thấy anh không hề tức giận như mình đã tưởng tượng nên cảm thấy không quen lắm, lại thấy anh tư duy linh hoạt như vậy nên không khỏi cảm thấy