Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341925

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1925 lượt.

i qua phòng ăn ngập tràn hương hoa hồng tự nhiên, đến chỗ ngồi đã đặt trước nhưng không thấy ai.
Anh vội nhìn nhân viên phục vụ và hỏi: “Cô Phong không đến sao?”
Nhân viên phục vụ lắc đầu: “Không ạ”.
Đường Ca Nam vội rút điện thoại gọi điện cho cô. Một giọng nói phụ nữ ngọt ngào nói với anh rằng cô đã tắt máy, nhưng để lại lời nhắn cho anh.
Ngoài giọng nói của Phong Bình còn lẫn tiếng gió dữ dội: “Anh Nam, em xin lỗi, lẽ ra em nên nói chuyện này với anh sau bữa ăn nhưng theo thông tin dự báo thời tiết mới nhất, nửa đêm sẽ có một khối không khí lạnh tràn về, vì vậy máy bay phải cất cánh trước, em sẽ giải thích chuyện này. Dĩ nhiên, anh cũng có thể gọi điện cho em vào giờ này ngày mai. Cuối cùng em muốn nói tối nay anh phát biểu rất hay”.
Đường Ca Nam dở khóc dở cười, anh cúp điện thoại, cảm thấy khó hiểu, bối rối, không biết nên làm thế nào, lại cảm giác có người đang nhìn anh. Là người nổi tiếng, anh đã quen với việc được người khác chú ý tới. Chỉ có điều trong buổi tối ngày hôm nay thì điều đó khiến anh cảm thấy rất khó xử.
Những bàn xung quanh đều có đôi cả, họ thì thầm nói chuyện tình cảm với nhau, chỉ có anh là cô đơn một mình. Thật đáng ghét. Có người dám bỏ bom anh? Lại còn vào đúng ngày Valentine, hơn nữa anh bị chính vợ sắp cưới của mình bỏ bom, bạn nói xem thế là thế nào? May mà không có phóng viên, nếu không thì họ sẽ chuyện bé xé ra to, liên tưởng hùng hồn.
Tuy không gian nhà hàng rất đẹp, rất lãng mạn, đồ ăn rất ngon nhưng quả thực Đường Ca Nam không có dũng khí ngồi ăn một mình, đành phải buồn bực ra về.
Có thể dự đoán được rằng ngày mai báo chí sẽ được một phen náo nhiệt như thế nào, không biết chừng tối nay đã bắt đầu phát điên lên rồi.
Sau khi về nhà, anh lên mạng đọc tin tức, quả nhiên một trang web nổi tiếng trong nước đã bắt đầu tung tin. Ngoài chuyện bẽ mặt của chị em nhà họ Chu, điểm nóng thảo luận tậo trung vào người bạn của Jennifer và chiếc áo khoác đó. Dự đoán của mọi người hết sức ly kỳ, sáng tạo, suy đoán khoa trương, anh đọc mà cười vỡ cả bụng, nỗi buồn bực trong lòng bốc chốc tiêu tan.
Chỉ có điều khi tắt máy tính, leo lên giường ngủ anh lại suy nghĩ, trằn trọc mãi mà vẫn không ngủ được, cuối cùng anh quyết định chạy sang phòng Phong Bình kiểm tra mặc dù biết rằng làm như vậy là vô liêm sỉ.
Không thấy có gì bất thường.
Phòng để đồ gần hai mươi mét vuông, quần áo không nhiều, nhiều nhất là màu đen trắng, sau đó đến xanh lá cây nhạt, xanh da trời. Giày không phải là ít, dường như bày kín giá để giày, ước chừng có khoảng gần trăm đôi, ngoài ra còn có hơn ba mươi chiếc kính, các loại túi xách, hơn chục hộp trang sức tinh xảo xếp ngay ngắn trên bàn, trong đó có một chiếc hộp vuông to, mở nắp, bên trong là đôi hoa tai kim cương màu xanh lam, hình dạng giống như giọt nước mắt, không cần phải nói, chắc chắn giá không rẻ chút nào.
Đường Ca Nam nhìn những đồ vật ấy, không hiểu vì sao bỗng nhiên nhớ lại hồi con nhỏ, có một lần vào phòng thay đồ của mẹ. Đối với cậu bé như anh, đó là một nơi rất thần bì, đầy sức hút. Khi trưởng thành, anh đã từng chờ phụ nữ thay đồ nhưng chưa từng bước chân vào phòng riêng của phụ nữ. So với tủ quần áo của mình thì cảnh tượng này đã đủ khiến anh kinh ngạc lắm rồi.
Anh về phòng ngủ, ngồi lên giường, không kiềm chế được lại mở lời nhắn kia ra nghe lại một lần nữa, sau đó nhận ra rằng cô ấy đã đáp máy bay riêng, hơn nữa thời gian bay không phải là ngắn. Vậy thì điểm đến của cô sẽ là đâu đây? Anh không thể nghĩ ra được, chỉ biết thở dài một tiếng rồi nằm xuống giường, hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà suy tư.
Chiếc chăn mềm mại tỏa hương thơm dịu nhẹ, Đường Ca Nam nằm một lúc, anh ngạc nhiên phát hiện ra rằng giường của Phong Bình mềm mại và dễ chịu hơn giường của mình rất nhiều. Để khẳng định lại cảm giác ấy, anh thay đổi nhiều tư thế nằm, lộn từ đầu giường đến cuối giường, cuối cùng rút ra kết luận là giường của cô ấy dễ chịu hơn giường của mình.
Thật vô lý, sao giường ở phòng khách lại dễ chịu hơn phòng ngủ chính được? Anh nhớ lại ngày đầu tiên Phong Bình chuyển đến đây, chính là buổi sáng ngày thứ hai sau khi họ quyết định đính hôn.
Hai người ngồi ăn sáng, anh hỏi: “Tối qua em ngủ có ngon không?”
Cô nhíu mày lắc đầu, trả lời anh bằng giọng nghẹt mũi khi bị cảm cúm: “Rất kinh khủng”.
Lúc ấy anh rất ngạc nhiên, không ngờ cô lại thẳng thắn như vậy.
Cô cảm nhận được sự ngạc nhiên của anh, chớp mắt rồi cười và nói: “Yên tâm, em sẽ không nói với người khác là gối nhà anh cứng như đá đâu”.
Anh cũng chỉ có thể cười và nói: “Em cúm rồi, để anh bảo người mang thuốc cho em…”
Cô vội ngăn lại: “Không cần đâu, em có khả năng tự phục hồi”.
Câu nói ấy khiến anh không nhịn được cười.
Cô thản nhiên lấy một miếng bánh mỳ, liếc nhìn anh, sau đó vừa ung dung phết bơ lên bánh mỳ vừa nói: “Em biết, được kết hôn với em là niềm mơ ước của rất nhiều đàn ông, nhưng anh không cần tỏ ra hưng phấn như vậy đâu…”
Cuối cùng anh không thể kiềm chế được, cốc sữa vừa đưa lên miệng liền sặc đổ ra ngoài khiến anh ho đến


Lamborghini Huracán LP 610-4 t