Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
ác, hoàn toàn không có chút gì là mất tự nhiên, điều đó chứng tỏ cô đã quen với việc được người khác phục vụ. Cô không hề bận tâm đến những bữa tối hay bữa tiệc sang trọng được chuẩn bị kỹ lưỡng, coi nó như bình thường, dường như chưa từng thấy cô khen cái gì, điều đó chứng tỏ đối với cô tất cả những thứ hoàn mỹ không phải là cái gì đó xa lạ. Nếu nói tất cả những điều đó là cô cố vờ như bình tĩnh, vậy thì anh sẽ phục sát đất ca tụng tài năng diễn xuất của cô.
Anh vẫn chưa biết rõ về lai lịch, xuất thân của cô nhưng có một điều có thể chắc chắn rằng cô không phải là cô gái lọ lem mà giới truyền thông đã nói. Tuy nhiên, do chuyện đính hôn của họ giống như một vở hài kịch khiến anh không tiện hỏi nhiều, nếu không cô sẽ nghĩ rằng anh yêu đơn phương, hơn nữa, làm như vậy là không tôn trọng đời tư của cô. Dĩ nhiên, xét theo một khía cạnh khác, anh cũng không giống như những kẻ săn tin chuyên bới móc những chuyện riêng tư của người khác, công việc của anh rất bận, thời gian có hạn, không thể suốt ngày băn khoăn về thân phận của một người phụ nữ…
Nhưng dù thế nào đi nữa thì cho đến bây giờ, cô vẫn là vợ sắp cưới của Đường Ca Nam anh đây, chỉ cần biết điều đó là đủ.
Chỉ có điều… Haizzz, dù sao thì xung quanh cũng không có ai, cũng phải thừa nhận rằng sự biến đổi thân phận bất ngờ của cô cũng khiến anh cảm thấy “sốc”.
Người bạn cao quý mà Jennifer nói, rốt cuộc thì cao quý đến mức nào?
Cô ấy là người Vũ Minh, sao lại có quan hệ với Jennifer? Cô ấy và Phương Quân Hạo là thanh mai trúc mã, nhưng Phương Quân Hạo…
Dường như là lớn lên ở nước ngoài?
Anh cũng không rõ lắm.
Anh có thể trực tiếp đi hỏi cô nhưng lại thiếu lời mở đầu thích hợp. Chẳng nhẽ dùng giọng điệu của cảnh sát, cố tỏ ra bình tĩnh và hỏi: “Thành thật sẽ được miễn tội, nếu không để chúng tôi điều tra ra thì tội sẽ nặng hơn”, hay là đùng đùng nổi giận giống như người chồng bị lừa dối đi hỏi tội vợ mình hoặc anh nên tỏ ra vô cùng vui mừng, khoa chân múa tay? Vì cả hai vẫn chưa có tình cảm sâu đậm với nhau nên cách nào cũng thật nực cười.
Khóe miệng Đường Ca Nam run run, anh nhếch mép mỉm cười.
Anh rút điện thoại, tìm trong danh bạ số điện thoại của cô nhưng chần chừ một lúc không ấn nút gọi.
Haizzz, thôi vậy, đợi đến lúc nào gặp thì nói.
Cảm giác những tiếng ồn ào phía sau dường như đã dịu bớt, anh xoay người định quay về hội trường, vừa đến cửa suýt thì va vào một người. Đối phương cũng rất ngạc nhiên.
Đợi sau khi họ nhìn rõ mặt nhau thì cả hai đều không khỏi sững người lại.
“Dạo này em khỏe chứ?” Im lặng vài giây, Đường Ca Nam nói trước.
Tuy anh chưa từng hứa hẹn gì với cô ta nhưng khi nhìn thấy cô ta vẫn khó tránh khỏi cảm thấy áy náy.
Dường như trong mỗi người đàn ông đều tiềm ẩn chút gì đó của sự đa tình, tự thấy cần thiết phải chịu trách nhiệm với người phụ nữ xưa đã từng hồn bay phách lạc vì mình. Có phải là người phụ nữ xưa hay không cần phải xem xét lại, còn hồn bay phách lạc thì có chút hơi quá, dù rằng sắc mặt của Hạ Dao thực sự rất kém.
Cô ta gần như cười ai oán: “Rất khỏe”.
Không biết có phải vì tài diễn xuất quá xuất sắc hay vì tính cách vốn có mà vẻ kiên cường ấy của cô ẩn chứa một chút gì đó của sự yếu đuối khiến người khác không thể làm ngơ được. Có lẽ là do nghiệp diễn mà từng cử chỉ của cô, một ánh mắt, một nụ cười đều có thể mang lại cho người ta cảm giác khó mà đoán biết được. Cái kiểu làm ra vẻ nhưng lại khiến người ta thấy bị chòng ghẹo đã ăn sâu vào máu của cô ta. Trong những lời nói cử chỉ hàng ngày, dù vô tình hay không thì cũng biểu lộ một chút ra ngoài. Chính điều đó đã tạo nên sức hút đặc biệt của cô ta, đàn ông thì thấy bị trêu đùa còn phụ nữ lại rất muốn lấy cô ta làm gương… Dù là những người phụ nữ tự cho mình là nghiêm túc thì tận sâu trong đáy lòng cũng không khỏi ngưỡng mộ những người phụ nữ không nghiêm túc, huống hồ Hạ Dao quyết không phải là không nghiêm túc, chỉ vì cô quá gợi cảm mà thôi.
Đường Ca Nam đã quen với thái độ ấy của cô ta, nhưng vẫn kiếm chuyện làm quà: “Ừ, sắc mặt của em không tốt lắm, chú ý giữ sức khỏe”.
Hạ Dao mỉm cười và nói: “Làm nghề của chúng em, nhìn bề ngoài thì huy hoàng nhưng trên thực tế thì cũng chẳng khác nào làm thân trâu ngựa, mệt muốn chết, thời tiết lạnh giá, đạo diễn nói một câu, dù là sông băng thì cũng phải nhảy xuống, làm sao có thể nói đến hai chữ “nghỉ ngơi” được? Người khác không biết sự gian khổ của bạn, ngưỡng mộ bạn được ở nhà lầu, đi xe hơi, mặc đồ hiệu, giao lưu với những người giàu có, thực ra…”
Đường Ca Nam đang vội đi, không ngờ bỗng nhiên cô ta lại phàn nàn kể khổ, hơn nữa càng nói càng thấy có gì đó không đúng, dường như có ý gì đó ngấm ngầm hại người nên vội nói: “Xin lỗi, anh hẹn vợ sắp cưới của anh ăn tối, lần sau nói chuyện nhé”.
Nói xong anh không nhìn sắc mặt của Hạ Dao mà vội vàng bỏ đi, thậm chí còn không chào cả nhà tổ chức.
Đường Ca Nam lái xe đến nhà hàng Đường Triều, đây là nhà hàng cao cấp nằm trên đỉnh núi Nhạn Đãng, nổi tiếng bởi phong cách tao nhã, không gian lãng mạn. Anh theo nhân viên đ