Tác giả: Thẩm Thương My
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.
quản được. Hồi còn đi học nó sống rất buông thả, cả nhà đã đe dọa, dụ dỗ nhưng vô ích, cuối cùng cho nó ra nước ngoài mới đỡ hơn một chút. Hai năm nay tôi cứ tưởng nó chín chắn hơn rồi, nào ngờ nó vẫn chứng nào tật ấy, vẫn sống buông thả như xưa”.
Nghe ông ta nói vậy, Phong Bình cũng không biết nói gì.
Quả thực Đường Ca Nam đính hôn cũng có chút vội vàng, tùy tiện nhưng cô cũng là người trong cuộc, theo cách nói của Đường Trạm thì cô cũng không chín chắn, cũng buông thả.
“Nó có rất nhiều bạn gái nhưng không có người nào được lâu, sự xuất hiện đột ngột của cô quả thực khiến mọi người rất ngạc nhiên. Lúc đầu tôi còn lo không biết có phải cô bị nó bắt nạt không. Bây giờ xem ra sự lo lắng ấy là thừa, ha ha…” Ông ta cười hai tiếng, bỗng nhiên lại nói đùa rằng: “Nó mà dám bắt nạt cô thì e rằng sau này đừng nghĩ đến chuyện lên tầng thượng của khách sạn Thời Quang nữa”.
“Chủ tịch Đường cũng quan tâm đến tin tức giải trí?” Phong Bình mỉm cười và hỏi, trong lòng thì biết rằng ông ta đã điều tra mình từ lâu. Thật đúng như ông ta đã nói, ông ta là người rất giỏi ngụy trang.
“Ai bảo tôi có thằng con trai suốt ngày lên báo”, Đường Trạm tự cười mình.
Phong Bình vẫn giữ nụ cười trên môi, quả thực không biết nói gì, may mà Đường Trạm không cần cô nói gì. Ông ta khéo léo chuyển chủ đề và nói tiếp: “Phong Bình, tôi không biết tình cảm giữa thằng Nam và cô đã đến mức nào rồi, nhưng có một điều tôi cần nhắc nhở cô, tuy nhà họ Đường không bằng nhà họ Phong, nhưng làm con dâu nhà họ Đường không phải là dễ”.
Phong Bình hơi ngạc nhiên: “Ngài nói thế có ý gì?”
Đường Trạm chần chừ một lúc rồi mới mỉm cười và nói: “Lấy tin giải trí mới nhất của thành phố Thánh Anh làm ví dụ, Chu Tân Trúc khiến cô phải chịu ấm ức, nhưng trong mắt tôi thì đó chỉ là trò trẻ con, nhà họ Đường sẽ không vì thế mà trở mặt với nhà họ Chu. Dĩ nhiên, tôi nói như vậy có thể khiến cô thấy không vui…”
Phong Bình ngắt lời ông ta: “Chủ tịch Đường, ngài coi thường tôi rồi. Tuy tôi không tán thành lấy ân báo oán nhưng cũng không phải là người tâm địa hẹp hòi”.
Đường Trạm vẫn mỉm cười, trầm giọng nói: “Phong Bình, cô hiểu lầm rồi, tôi chỉ lấy ví dụ trước mắt. Ý tôi là nhà họ Đường sẽ khiến cô phải chịu thiệt thòi. Cô xuất thân cao quý, thằng Nam không hợp với cô”.
Ý đồ của ông ta quá rõ ràng.
Phong Bình im lặng một lúc rồi mỉm cười và nói: “Đây là lần đầu tiên tôi bị kỳ thị vì xuất thân cao quý”.
Đường Trạm chỉ cười, không nói gì.
“Tôi nghĩ đây không phải là ý của anh Nam?”
“Là ý của tôi”. Đường Trạm nói.
“Vậy thì tôi đã bắt đầu hiểu vì sao anh ấy không thích ngài rồi”.
Đường Trạm ho khan một tiếng, tỏ vẻ khó xử.
“Tạm biệt ngài”. Nói xong, Phong Bình quay người bước đi.
Đường Trạm dõi theo bóng cô, trong đêm tối, ánh mắt ấy ẩn chứa điều gì đó rất sâu xa.
Phong Bình cảm thấy buồn bực, về nhà cũng không ngủ được.
Không phải cô không nghĩ đến việc Đường Trạm sẽ yêu cầu cô rời xa Đường Ca Nam, nhưng trong lòng thì nghĩ ông ta không phải là người dung tục như thế. Bây giờ, sau khi ông ta đã biết thân phận của cô thì lại đưa ra yêu cầu đó. Thôi được, coi như là cảm giác của riêng cô, nhưng vì xuất thân cao quý mà cô bị người ta chê bai, thật là nực cười, lẽ nào ông ta sợ cô sẽ ngược đãi con trai mình sao?
Buồn bực thì buồn bực, trằn trọc một hồi cuối cùng cũng ngủ thiếp đi.
Nhưng dường như vừa mới ngủ thì cảm giác có người sờ mặt mình, mở mắt ra thì thấy khuôn mặt mơ mơ màng màng của Bỉnh Thìn, lập tức đẩy tay anh ta ra và nói: “Về phòng của anh đi”.
“Anh thấy em mê nói nên mới vào”.
“Em không bao giờ mê nói”.
“Em vừa nói mà!” Nét mặt của Bỉnh Thìn không giống đang nói đùa chút nào.
“Em nói gì?” Phong Bình bị anh ta làm cho rối tung lên.
“Không nghe rõ, nhưng có hai câu chửi người”.
“Thật sao?”
“Thật”.
“Em không tin”.
Phong Bình nhún vai, xòe hai tay, tỏ ý không còn gì để nói, sau đó nằm vật xuống giường, không nói gì.
Phong Bình đạp vào người anh ta: “Về giường anh mà nằm”.
Một lúc lâu sau Bỉnh Thìn mới lên tiếng: “Có sao đâu, dù sao thì giường em rộng mà”.
Phong Bình không làm gì được anh ta, im lặng một lúc rồi hỏi: “Này, anh gặp bốn kỳ nữ ấy chưa?”
Đợi một lúc lâu không thấy anh ta trả lời, nghĩ bụng chắc là anh ta đã ngủ say như chết.
Cô xoay mình, cố ép mình ngủ tiếp.
Lần này, cảm giác vừa mới ngủ thì đã bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.
Thật là ức chế.
Nhắm mắt quờ quạng khắp giường mà không thấy điện thoại đâu, chỉ nghe thấy Bỉnh Thìn nói với giọng ngái ngủ đặc sệt: “Ai đấy?”
Phong Bình ngẩng đầu nhìn, chiếc điện thoại trên tay anh ta chính là của mình.
Không cần phải hỏi, đầu dây bên kia chắc chắn là Đường Ca Nam, ngoài anh ra, không có ai biết số điện thoại này.
“Trả đây”. Phong Bình đạp anh ta.
“Cúp máy rồi”.
Phong Bỉnh Thìn vứt điện thoại lại, sau đó đắp chăn, xoay người ngủ tiếp.
Đường Ca Nam cúp điện thoại, quay sang nhìn đồng hồ.
Không sai, lúc này bên London là sáng sớm.
Anh lại nhìn lại số điện thoại vừa gọi đi,