pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342089

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2089 lượt.

là gì, cậu tìm hiểu rõ chưa? Mình gọi điện cho cô ấy nhưng Lục quản gia nói cô ấy không có ở đấy…”
“Cậu thích cô ấy à?” Đường Ca Nam ngắt lời anh ta.
“Cái gì?” Dịch Nhĩ Dương sững sờ trước câu nói bất ngờ của anh, nhanh chóng bật lại: “Câu ấy nên để tôi hỏi cậu mới đúng”.
“Nếu không thì suốt ngày cậu quấn lấy cô ấy làm gì?” Đường Ca Nam chau mày.
“Uống nhiều rồi đấy ông tướng ạ”. Dịch Nhĩ Dương đánh vào mặt anh, sau đó thay đổi tư thế và hỏi: “Nói thật nhé, mình rất tò mò về chuyện của hai cậu. Hai cậu quen nhau chưa được bao lâu, tại sao đột nhiên lại đính hôn? Cậu yêu cô ấy thật sao?”
Khi nói đến câu cuối, giọng nói của Dĩ Như Dương hạ xuống rất thấp, rất cẩn trọng, hai mắt tròn xoe nhìn Đường Ca Nam.
Nghe câu nói ấy, Đường ca Nam cũng nhìn thẳng vào mắt anh ta, sau đó phì cười, đấm một cái thật mạnh vào vai anh ta và nói: “Sao có thể thế được”.
Đôi lông mày đen rậm của Dịch Nhĩ Dương chau lại, anh ta hỏi với giọng điệu có chút khinh thường: “Vậy cậu đính hôn với cô ấy?”
Đường Ca Nam nhắm mắt ngả người vào ghế: “Mình nhất thời bốc đồng, hỏi cô ấy một câu, không ngờ cô ấy không suy nghĩ gì mà nhận lời luôn”.
“Nhảm nhí, nếu là mình thì mình cũng nhận lời”.
“Ặc!”
Đường Ca Nam phì cười, sau đó không nói gì nữa.
Dịch Nhĩ Dương ăn hai lát hoa quả rồi hỏi: “Cô ấy và Jennifer có quan hệ gì?”
Đường Ca Nam nhắm chặt mắt, không thèm để ý đến anh ta.
Dịch Nhĩ Dương tiếp tục lẩm bẩm: “Mình đã nói rồi, cái thói lúc nào mình cũng là nhất của cậu bao giờ mới thay đổi được hả? Không thích người ta thì đính hôn với người ta làm gì? Ảnh hưởng đến mình thì không sao, đừng có hại người ta chứ, bây giờ thì phiền phức rồi chứ, thật là”.
Đường Ca Nam hầm hừ hai tiếng rồi xoay người trên sofa.
Dịch Nhĩ Dương thấy anh như vậy, tiện tay ném miếng lê đang ăn dở về phía anh và quát: “Cậu đừng có mà thản nhiên như vậy, tôi nói cho cậu biết đấy là do cậu tự làm tự chịu”.
Thấy Đường Ca Nam không có phản ứng gì, anh cố tình ngừng vài giây rồi mới nói tiếp: “Đường Thi về rồi”.
Anh ta nói xong câu ấy mà Đường Ca Nam vẫn nằm yên không nhúc nhích.
Dịch Nhĩ Dương đợi một lúc lâu, thấy anh ta vẫn nằm đấy không có chút động tĩnh gì, trong lòng không khỏi ngạc nhiên, đứng dậy nhìn.
Thì ra Đường Ca Nam đã say mèm, ngủ say như chết.
Không còn cách nào khác, anh chỉ biết lắc đầu thở dài, mình đâu phải đến để uống rượu tiêu khiển, rõ ràng đến để hầu hạ người ta, haizzzz…
Dịch Nhĩ Dương lấy hết sức bình sinh mới đưa được Đường Ca Nam lên xe, sau đó nhét tấm ngân phiếu vào tay phục vụ rồi lái xe về nhà, hai người ngủ một mạch đến tận trưa hôm sau.
Điện thoại của Đường Ca Nam tắt máy suốt khiến Phong Bình cảm thấy rất kỳ lạ.
Sau khi kết thúc cuộc họp buổi chiều, cô gọi hai cuộc nhưng vẫn không thấy tín hiệu gì.
Phong Bình Thần thấy cô chau mày nên tỏ vẻ bất mãn: “Không gọi được thì thôi, cậu ta có chuyện gì ắt sẽ gọi lại, không gọi lại thì có nghĩa là không có chuyện gì”.
“Nhưng không có lý gì mà lại tắt máy”.
“Bây giờ bên ấy là sáng sớm, lúc ngủ cậu ta có tắt máy không?”
“Em không biết…”
Bỉnh Thìn ngạc nhiên, tóm lấy trọng điểm nhạy cảm và hỏi: “Em không biết? Anh nghe nói em đã sống trong biệt thự của Đường Ca Nam lâu lắm rồi cơ mà, lẽ nào hai người không…”
“Không”.
“Không phải chứ?” Bỉnh Thìn nhìn cô như nhìn người ngoài hành tinh, dáng vẻ buồn cười nhưng lại không cười: “Nói vậy thì em và anh ta không…”
“Im mồm!” Phong Bình liếc anh ta, giận dữ nói: “Sao đầu óc anh lúc nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện ấy?”
Bỉnh Thìn không nói gì, chỉ nhìn cô chằm chằm rồi cười, nhưng không bật ra tiếng, nụ cười trên khuôn mặt tuấn tú của anh ta trông rất bí hiểm.
Phong Bình bị anh ta nhìn đến nỗi sởn cả gai ốc, cô lớn tiếng quát: “Có gì đáng cười hả?”
“Chuyện này nghe có vẻ rất kỳ lạ”.
“Chẳng có gì kỳ lạ cả. Anh ta cầu hôn với em, em đồng ý, vậy thôi. Còn về việc bọn em không ngủ cùng nhau là vì bọn em vẫn chưa kết hôn”.
“Anh hoàn toàn tin điều đó”. Bỉnh Thìn cười và nói nhưng nét mặt của anh ta thì hoàn toàn ngược lại.
… Phong Bình nhún vai, tỏ vẻ không còn gì để nói.
“Xem ra em yêu cậu ta thật rồi”.
“Đâu có”. Phong Bình nhìn anh ta, nghiêm túc nói: “Em sẽ không chủ động yêu người khác, trừ phi anh ta yêu em trước”.
“Vậy sao?” Bỉnh Thìn chớp mắt nhìn cô, im lặng một lúc rồi mới hỏi: “Cậu ta là người như thế nào?”
“Phong lưu, đa tình, lăng nhăng, phóng túng”.
“Xem ra chẳng có cái gì tốt đẹp cả”.
“Chỉ có điều bây giờ em vẫn chưa phát hiện ra khuyết điểm nào của anh ta khiến em không thể chấp nhận được”.
Bỉnh Thìn không cười nữa, rót cho mình một ly rượu, sau đó quay người lại và nói: “Em táo, anh nói với em chuyện này…”
“Chuyện gì?”
“Hồi học cấp hai, anh thích một cô giáo rất xinh. Một buổi sáng, anh thấy cô ấy đi vào giảng đường nên vội vàng chạy theo sau để tỏ tình. Lúc ấy anh chặn cô ấy ở trong thang máy, đợi anh tỏ tình xong, cô ấy cúi người xuống sờ mặt anh, hết sức dịu dàng, anh tưởng cô ấy hôn anh, kết quả là cô ấy lau vụn b