Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341943

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1943 lượt.

ải anh chưa nhìn thấy người em đâu, em quên rồi sao? Anh còn bế em, thay tã cho em rồi cơ, ha ha”.
“Ra ngoài đi”.
“Điện thoại của em, anh để đây…”
“Mau đưa đây”.
Đường Ca Nam cố gắng kiềm chế, nghe đến đó, anh không muốn lãng phí thời gian để phán đoán nữa, bởi anh hoàn toàn biết rằng quan hệ của họ là như thế nào.
Thế là, khi Phong Bình cầm điện thoại thì chỉ nghe thấy âm thanh vang dội đinh tai nhức óc.
Đường Ca Nam tức đến nỗi đập điện thoại.
Cú ném này khiến cô thư ký Anna mang tài liệu vào phòng cũng phải giật nảy mình, cô ta đứng ở cửa, không biết là nên vào hay nên ra. Từ trước đến nay giám đốc vốn tính ôn hòa, chưa bao giờ thấy anh giận dữ như vậy.
Thấy nét mặt ấy của cô ta, Đường Ca Nam mỉm cười và nói như chưa có chuyện gì xảy ra: “Quảng cáo nói chiếc điện thoại này chất lượng tốt, tôi muốn thử xem sao, có phải đã làm cô sợ không? Ha ha, trên tay cô có phải là tài liệu của phòng tài vụ không?”
Anna như tỉnh giấc mộng, rụt rè nói: “Không, không ạ, là tài liệu của phòng nhân sự”.
“Phòng nhân sự?”
“Vâng, giám đốc kế hoạch đã tuyển người rất lâu rồi, gần đây phòng nhân sự tìm được một ứng cử viên rất thích hợp, vì vậy đã chuyển tư liệu tới đây xem giám đốc có thể bớt chút thời gian phỏng vấn không ạ?”
“Cứ để đây đã”.
“Vâng”.
Anna bước nhanh vào, đặt tài liệu trên bàn, sau đó nhanh chóng rời khỏi trung tâm của cơn bão.
Lúc ấy Đường Ca Nam làm gì có tâm trạng nào để đọc tài liệu, thư ký vừa đi khỏi, anh liền giẫm thật mạnh lên chiếc điện thoại ấy, để nó “ra đi” vĩnh viễn.



Vẻ đẹp khiến người ta ưu phiền
Buổi tối, Đường Ca Nam về nhà, Lục quản gia thấy vẻ mặt của anh có chút bất thường nên đoán chắc là do Phong Bình ra đi mà không lời từ biệt.
Bà ta đã từng cung cấp manh mối cho kế hoạch điều tra của Đường lão phu nhân, chỉ vài ngày sau Phong Bình liền biến mất không chút tin tức, bà ta tưởng rằng kế hoạch chắc chắn thành công nên hai ngày hôm nay trong lòng tràn trề cảm giác thắng lợi.
Những cô bạn gái trước đây của cậu hai không có người nào là không nịnh nọt, lấy lòng bà ta, chỉ có cô Phong Bình này là không biết điều. Ha ha, cô ta tưởng cô ta là ai cơ chứ? Còn ảo tưởng làm bà chủ, đúng là buồn cười chết đi được.
Bà ta vui như mở cờ trong bụng nên nét mặt cũng hớn hở, từng hành động lời nói đều toát lên niềm vui sướng.
Tâm trạng của anh không thoải mái, cũng không có chỗ nào để đi, chỉ biết phóng thật nhanh trên đường, khoảng nửa tiếng sau, điện thoại trong xe bỗng đổ chuông.
Anh giảm tốc độ, nghe điện thoại, là Dịch Nhĩ Dương, vừa mở miệng đã than phiền một cách thái quá: “Trời đất ơi, sao cậu lại tắt máy, làm mình tìm mãi…”
Đường Ca Nam ngắt lời anh ta: “Có chuyện gì?”
Dịch Nhĩ Dương lập tức phát hiện ra giọng nói của anh ta có gì khang khác, ngây người một lúc mới nói: “Có chuyện gì không vui à?”
“Vô cùng tồi tệ”.
“Chuyện gì vậy…”
“Chẳng phải lúc này cậu đang phải làm giám khảo gì gì đó ở đài truyền hình sao?”
“Ban giám khảo vòng chung kết”.
“Ừ, tìm tôi có chuyện gì?”
“Cũng chẳng có gì, chỉ là…” Dịch Nhĩ Dương ấp a ấp úng: “Chỉ là, ha ha, muốn gọi cậu đi uống rượu”.
Đường Ca Nam đang khổ sở vì không biết làm thế nào để giải tỏa buồn bực, thấy anh ta nói vậy lập tức nhận lời luôn: “Ok, quán bar mọi khi”.
Nói xong anh liền dập máy, quay xe về phía quán bar.
Dịch Nhĩ Dương nhìn chiếc điện thoại trong tay, nháy mắt, sau đó quay đầu lại nhìn hình những cô gái xinh đẹp trên màn hình máy tính rồi lẩm nhẩm: “Tâm trạng Ca Nam không tốt, lẽ nào đã biết chuyện rồi?”
Nói xong anh im lặng một lúc, lắc đầu, thở dài hai tiếng, sau đó mới rời khỏi bàn máy tính, lấy chìa khóa đến chỗ hẹn.
Nửa tiếng sau, anh bước vào cửa quầy ba,
Phục vụ mỉm cười đón anh, sau đó nói: “Anh Đường đợi anh ở phòng vip tầng ba”.
Dịch Nhĩ Dương gật đầu, từ chối không cần phục vụ dẫn đường mà tự mình đi lên tầng, mở cửa phòng vip.
Đường Ca Nam đang ngẩng đầu uống một ly rượu mà không hề lấy hơi.
Anh ta ngạc nhiên, quay sang nhìn chai rượu, hai mắt trợn trừng suýt thì rơi cả con người ra ngoài: “Không phải chứ Ca Nam, rượu mạnh thế này á?”
Đường Ca Nam không nhìn anh ta, rót một ly rượu đầy đưa ra trước mặt anh ta và nói: “Uống đi”.
Dịch Nhĩ Dương quả thực rất ngạc nhiên, vội nhoài người ra trước mặt anh ta rồi sờ chán: “Cậu không sao chứ?”
Đường Ca Nam đánh vào tay anh ta rồi nói: “Ở đây có rất nhiều kẻ săn tin, vấn đề giới tính của cậu đang là tiêu điểm chú ý của họ đấy, cẩn thận”.
Dịch Nhĩ Dương thấy anh vẫn còn tâm trạng trêu đùa, liền nâng ly rượu uống một ngụm rồi ngả người xuống sofa, nhấc hai chân lên, liếc mắt nhìn anh: “Hôm nay cậu lạ lắm”.
“Thật sao?”
“Cái kiểu uống rượu như thế này của cậu chỉ thấy lúc cậu thất tình thôi”.
“Chuyện đã qua nhắc lại làm gì? Nào, uống rượu”.
Dịch Nhĩ Dương đành phải nâng ly, uống được hai ly, bỗng nhiên anh ta nhớ đến một chuyện trọng đại, vội ngồi thẳng dậy và nói: “À đúng rồi, rốt cuộc thân phận của Phong Bình


XtGem Forum catalog