Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Tin Đồn

Nữ Hoàng Tin Đồn

Tác giả: Thẩm Thương My

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

muốn bón cho anh thì dù là thuốc độc anh cũng dám ăn.
Phong Bình gắp thức ăn đưa đến trước mặt anh, anh há to miệng, vừa ăn vừa buôn dưa lê.
“Chị khóa trên của anh cũng họ Đường à?”
“Ừ”.
“Hai người không có quan hệ huyết thống đấy chứ?”
“Không”.
“Tình cảm của hai người rất tốt đẹp, đúng không?”
“Hồi còn đi học anh đã từng theo đuổi cô ấy…”
“Thật à?”
“Ừ, ực ực…” Đường Ca Nam uống hai ngụm nước rồi mới nói: “Chỉ có điều cô ấy đã từ chối”.
“Không phải chứ?” Phong Bình tỏ vẻ ngạc nhiên, dừng tay lại không gắp thức ăn nữa.
“Rau, anh muốn ăn rau”.
“Ồ…” Phong Bình gắp rau cho anh, “Em không nghe nhầm đấy chứ. Anh là Đường Ca Nam cơ mà. Cô ta lại từ chối anh?”
Đường Ca Nam nghe vậy liền lườm cô một cái, nhai rau thật kỹ, nuốt xuống cổ rồi mới nói: “Đúng vậy, lúc ấy anh đau lòng chết đi được, uống say một trận, sau đó tìm một cô bạn gái nước ngoài”.
“Sau đó thì sao?”
“Anh quên rồi… Haizzz, sao em cứ gắp rau mãi thế, bóc hai con tôm cho anh ăn đi mà”.
“Ok”. Phong Bình đặt đũa xuống, bóc một con tôm trắng nõn nhét vào miệng anh, tiếp tục tra khảo: “Chuyện như thế này làm sao có thể quên được?”
Đường Ca Nam ăn con tôm do cô bón, cảm giác thật là ngon lành, sảng khoái, lại thấy cô hỏi han về chuyện tình cảm của mình, trong lòng cảm thấy rất thỏa mãn, cười khì khì và nói: “Về sau, cô bạn gái kia chia tay với anh, anh lại uống say một trận”.
Phong Bình phì cười: “Nghe có vẻ anh thật là đa tình, hôm nay say một trận, ngày mai say một trận”.
“Chủ yếu là vì hồi ấy còn trẻ, thất tình mà không uống say bí tỉ thì dường như không gọi là thất tình”.
“Còn có cách nói đó sao?”
“Dĩ nhiên”. Đường Ca Nam khua khua bàn tay phải bị đau, thản nhiên nói: “Nói thì em cũng không hiểu được, chỉ có điều, lúc ấy vẫn còn ấu trĩ, một số việc không phải xuất phát từ trái tim, nhưng hầu hết những nam sinh hồi ấy đều như vậy”.
Phong Bình nhìn cười, gật đầu lia lịa: “Em hiểu em hiểu, đàn ông không có trải nghiệm về tình yêu thì đâu được gọi là đàn ông, đúng không? Nếu ngay cả một người phụ nữ để anh ta uống say một trận cũng không có thì chẳng phải là rất đáng buồn sao?”
Đường Ca Nam gườm gườm nhìn cô: “Anh muốn uống canh”.
Phong Bình nhìn hai bát canh trên bàn rồi cười và nói: “Canh gì? Canh bào ngư hay là…”
“Canh cà rốt nấu thịt”.
Phong Bình mỉm cười, bón canh cho anh, sau đó lại quay về chủ đề ban đầu: “Ban đầu chị khóa trên của anh đã từ chối anh theo đuổi rồi, sao bây giờ lại ứng tuyển vào công ty của anh?”
“Chẳng có gì là lạ cả. Cùng là một công việc nhưng Bắc Thần là tốt nhất, có nhiều cơ hội phát triển”.
“Anh cho rằng cô ta vì tiền sao?” Ý nói là cũng có thể vì một người nào đó.
“Có lẽ là theo đuổi cảm giác thành công. Trước đây cô ấy từng nói muốn có không gian rộng lớn để phát triển bản thân. Này, sao em cứ hỏi về cô ấy thế?” Bỗng nhiên Đường Ca Nam thay đổi ngữ khí, cười bí hiểm và nói: “Ghen à?”
“Tò mò mà, trí tò mò của phụ nữ lúc nào cũng mãnh liệt như thế”. Cô ngừng một lát rồi bổ sung một câu: “Lẽ nào nhìn em giống với người phụ nữ thích ghen tùy tiện lắm sao?”
“Rất giống, vô cùng giống”. Đường Ca Nam cố tình chọc tức cô.
“Anh quên giao hẹn ban đầu của chúng ta rồi sao? Anh có quyền nuốt lời bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu. Nếu anh yêu người khác thì chỉ cần nói với em một tiếng là được, em rất biết điều”. Phong Bình tỏ vẻ rất nghiêm túc.
Đường Ca Nam ngây người hai phút, sau đó cười và nói: “Dĩ nhiên, nếu em thay lòng đổi dạ thì anh cũng tác thành cho em”.
Đây là lần đầu tiên hai người nói đến vấn đề này, tuy nói bằng giọng điệu bông đùa nhưng không khí có gì đó khang khác.
Phong Bình thấy anh dùng bốn chữ “thay lòng đổi dạ”, cứ như là bây giờ cô đang yêu anh vậy, rõ ràng là muốn chiếm lợi về mình. Nhưng vì cô chủ động nhắc đến chủ đề này khiến không khí trở nên ngột ngạt nên tự cảm thấy có nghĩa vụ phải xoa dịu nó: “Muốn ăn gì nữa không?”
Đường Ca Nam lắc đầu: “Không ăn nữa”.
Thế là Phong Bình đặt thìa xuống, lấy một con tôm trong khay và bắt đầu bóc.
Đường Ca Nam nói: “Anh không ăn nữa mà”.
“Em nghe thấy rồi, em tự bóc cho mình ăn”. Phong Bình đưa con tôm trắng nõn vào miệng, lẩm nhẩm nói: “Tự mình bóc tôm, mùi vị thật khác biệt”.
Đường Ca Nam thấy hơi kỳ lạ, bỗng nhiên hỏi: “Không phải đây là lần đầu tiên em bóc tôm cho đàn ông ăn đấy chứ?”
Phong Bình cũng ngạc nhiên, cô cười và nói: “Lần đầu tiên em bóc tôm cho mình ăn”.
Đường Ca Nam ngả người vào sofa, mỉm cười và hỏi: “Không phải là em chưa yêu bao giờ chứ?”
“Làm gì có chuyện ấy?” Phong Bình cười phá lên, thấy anh tỏ vẻ nghi ngờ nên đưa ra câu trả lời khẳng định: “Dĩ nhiên là em đã từng yêu rồi”.
“Thật xem, nói ra xem nào…”
“Nói ra xem nào?”
“Đúng vậy, nói xem em đã yêu mấy lần, đối phương là người đàn ông như thế nào?”
“Sao anh có thể khẳng định chắc chắn là đàn ông như vậy?” Phong Bình cố tình chọc ghẹo anh.
Quả nhiên Đường Ca Nam tròn xoe mắt ngạc nhiên, nhưng sau đó anh lập tức cười phá lên: “Em đang chuyển chủ đề nói chuyện, anh