Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341897

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1897 lượt.

nhưng không sao cất được lên lời, trong đầu anh như có gì nổ tung, trong ý thức của mình thì anh đã lao về phía đó, nhưng dưới chân như bị xích chặt, muốn cũng không thể nhấc lên được.
Vừa xuống xe Lận Hòa đã đưa tay ra đỡ, nhưng Diệp Tề Mi vẫn đẩy ra tránh, quay đầu sang nói cảm ơn.
Cô thoáng nhìn thấy hình bóng cao lớn thân thuộc của một người đứng sừng sững trong bóng tối, cô sững lại, cứ ngỡ là ảo ảnh.
Nhìn kĩ lại lần nữa, vẫn còn ở đó, không phải là ảo ảnh do bộ não đã hỗn loạn suốt hai ngày nay của cô tạo ra, không nghĩ nhiều tới những chuyện khác, phản ứng đầu tiên của Diệp Tề Mi là trái tim cô như được nới lỏng.
Chí Đông, thì ra anh vẫn bình an vô sự.
Muốn gọi anh, hình bóng cao lớn trong bóng tối đó bỗng động đậy, chỉ vài bước chân đã tới trước mặt cô, giọng khan đặc: “Tề Mi, em đi đâu vậy?”.
Giọng điệu này… bao nhiêu tiếng lòng cô muốn nói với anh đột nhiên bị giọng điệu chất vấn của anh ngắt lời, Diệp Tề Mi mở to mắt nhìn anh, cô tròn mắt ngẩng đầu nhìn anh như một đứa trẻ bị chấn động mà không rõ nguyên nhân.
Cô không trả lời, có thứ gì đó lạ lẫm đang hoành hành ngang ngược trong đầu anh, anh giơ tay lên túm lấy cô: “Em nói đi chứ!”.
“Anh Thành”. Bàn tay sắp chạm tới cánh tay của cô bị chặn lại trên không, giọng Lận Hòa dù nhẹ nhưng hết sức kiên định: “Tề Mi vừa từ bệnh viện về, xin anh thận trọng”.
“Anh tránh ra”. Hất tay anh ta ra, giọng Thành Chí Đông càng lúc càng lớn: “Em tới bệnh viện làm gì? Tại sao lại đi cùng anh ta? Còn con đâu? Tề Mi, em mau nói đi!”.
“Thành Chí Đông”, cô nén giọng xuống hít thở, Diệp Tề Mi nhìn anh trừng trừng như không dám tin vào mắt mình.
Khuôn mặt anh trong bóng tối nhìn sao mà xa lạ thế, hai mắt vằn lên những tia máu, hai bên má là một vành râu quai nón mọc lởm chởm xanh rì, hai đầu long mày nhíu chặt, quai hàm xiết chặt.
Đây vẫn còn là người đàn ông mà cô quen thuộc sao? Người đã từng vô cùng thân mật với cô, người đàn ông luôn mỉm cười gọi cô là Bảo Bảo đấy sao? Người đàn ông nửa đêm đã ôm chặt cô từ phía sau rồi vùi mặt vào lưng cô mà hôn mà thơm đấy sao? Người đàn ông mỗi lúc gọi điện cho cô giọng nói như mang theo cả tiếng cười, nói rằng nhớ cô, đã biến đâu mất rồi?
Cô đã từng lo lắng như thế, lo anh xảy ra chuyện, sợ anh không thể bình yên quay về, sợ không còn được gặp lại anh nữa, sợ tới mức sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ, không kịp nghĩ ngợi gì, chỉ muốn bay tới nơi nào được gần anh mà thôi.
Bất ngờ cô được, bất ngờ mất đi, mới có được niềm vui bất ngờ, đã phải trải qua những giây phút giữa sự sống và cái chết, hai ngày nay, cô vô cùng mệt mỏi, nhưng đáng buồn hơn cả là, tất cả những giờ khắc ấy anh đều không có mặt bên cạnh cô, đối mặt với tất cả những việc đó chỉ có mình cô, đơn độc một mình cô!
“Tề Mi!”. Đợi mãi không thấy cô trả lời, thứ lạ lẫm trong đầu đó càng lúc càng trở nên sắc nhọn, mạch máu ở thái dương như giật liên hồi, đau muốn vỡ tim, thần kinh căng thẳng, Thành Chí Đông như sắp hét lên.
Vẫn đứng im không nhúc nhích, Diệp Tề Mi nhìn thẳng vào anh, ánh mắt của cô từ từ trở nên lạnh lẽo.
Cơ thể không còn cảm thấy đau nữa, nhưng vết thương ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim vẫn đang rỉ máu, đau xót không thôi.
Đau khổ quá rồi, lần này cô không muốn phải chịu đựng một mình nữa.
Cô cần anh, cần anh quay về, cần anh an ủi, cần anh ở bên cạnh mình.
Nhưng cô chờ đợi để đổi lại cái gì? Không được an ủi, không được ôm, thậm chí còn không cho cô cơ hội được nói, chỉ có chất vấn.
Người cô cần là anh, không phải người đàn ông đang đứng trước mặt lúc này.
Cuối cùng cô cũng trả lời câu hỏi của anh, giọng nói có chút lạnh lẽo: “Không còn nữa rồi, con, không còn nữa”.
Dường như đáy mắt anh có giông bão đang kéo về, mây đen tối sầm trước khi đổ mưa, hai tay vô thức ấn mạnh xuống vai cô, rất mạnh, cô như nghe thấy cả tiếng xương cốt mình kêu răng rắc.
“Diệp Tề Mi, em nói lại một lần nữa xem”. Tối mùa hè oi ả, sao anh lại cảm thấy lạnh đến thế? Từng từ từng chữ như được rít qua kẽ răng, Thành Chí Đông nghiến răng nói.
Đột nhiên cô rất muốn cười. Cô đã từng gặp không biết bao nhiêu cặp vợ chồng trở mặt thành thù, không thể tin được những lời kể về thời kì ngọt ngào của thân chủ mình lúc đó. Trên thế giới này sao lại có người yêu đến si tình mất hết lý trí như thế, sau đó lại quay sang hận người mình từng yêu thương đến tận xương tủy, nhưng biểu hiện của người đàn ông đứng trước mặt cô lúc này, chỉ có thể miêu tả bằng hai từ khát máu.
Thì ra là cô đã sai, những điều đó đều là thật, những điều mà cô từng nghi ngờ, tất cả đều là thật.
Anh ấy nói Diệp Tề Mi, em nói lại xem, anh ấy dùng thái độ đáng sợ như thế để yêu cầu cô nói lại một lần nữa.
Được, cô sẽ cho anh được toại nguyện.
“Thành Chí Đông”, cô đưa tay lên một cách khó khăn để ngăn Lận Hòa đang định lao về phía trước giật anh ra khỏi cô, khuôn mặt cô đanh lạnh, “Anh nghe cho kĩ đây, con của anh, đã không còn nữa”.
Thành Chí Đông không thể nhúc nhích, cũng không thể nói gì, đứng im giữ nguyên tư thế của mình đã dồn toàn bộ sứ


Ring ring