XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

c lực vào đó, nét mặt như căng ra cực độ, anh sợ một khi mình mất kiểm soát sẽ gây ra hậu quả tai hại.
Trước mắt chỉ nhìn thấy màu đỏ của máu, đau lòng, thất vọng, phẫn nộ và cả sự sợ hãi. Thành Chí Đông muốn gào thét, lại muốn khẩn cầu, đấu tranh nội tâm đầy kịch tính, bao nhiêu thứ tâm trạng như cuốn lấy nhau, đầu óc Thành Chí Đông như rơi vào trạng thái trống rỗng.
Vẫn đang ở tư thế ngẩng đầu lên nhìn anh, bàn tay anh đặt lên vai cô bắt đầu run rẩy, ánh sáng lờ mờ của buổi chiều muộn dần tắt, tất cả chìm vào trong bóng tối ảm đạm.
Khó thở, trong lồng ngực tràn đầy cảm giác buồn bã nặng nề, cô muốn nói gì đó nhưng chỉ có thể mấp máy môi. Thay vào đó tay cô đã hành động trước, cô giơ tay ra đẩy người đàn ông đang nắm chặt lấy vai mình.
Ngực bị cô dùng tay ấn mạnh, theo bản năng Thành Chí Đông siết chặt tay hơn, anh chỉ muốn vứt bỏ hết tất cả kéo cô ôm chặt vào lòng.
Vai đau nhói, Diệp Tề Mi không nén được khẽ kêu lên một tiếng.
Lận Hòa nãy giờ vẫn đứng ở bên cạnh cuối cùng cũng phải đưa tay ra một lần nữa, nắm chặt lấy cánh tay của Thành Chí Đông siết mạnh, “Bỏ cô ấy ra, anh cứ như vậy sẽ làm Tề Mi bị thương đấy”.
Hành động và câu nói này của anh như đổ thêm dầu vào lửa, tai Thành Chí Đông như ù đi, tay nới lỏng, ngay sau đó một cú đấm bay tới.
“Thành Chí Đông!”. Tay anh buông ra, Diệp Tề Mi chân đứng không vững, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Cảnh tượng vừa xảy ra trước mắt khiến cô quá bất ngờ, Thành Chí Đông ra tay nhanh và mạnh, Lận Hòa không kịp đề phòng, cú đấm giáng thẳng vào mặt anh, anh loạng choạng dốc toàn bộ sức lực giữ chặt cánh tay của Thành Chí Đông, hai người nhìn nhau ánh mắt tóe lửa.
“Anh dựa vào cái gì mà đánh người? Dừng tay lại”. Vẻ mặt Lận Hòa cực kỳ phẫn nộ, phản ứng đầu tiên là giữ chặt tay Thành Chí Đông để anh không thể có thêm hành động ngông cuồng nào nữa, Diệp Tề Mi bước lên trước đưa tay ra kéo anh lại.
Tới gần mới thấy mặt Lận Hòa sưng đỏ lên, cô nhìn mà kinh hãi, hít một hơi nói: “Anh không sao chứ?”.
“Không sao, Tề Mi, em mau tránh ra, cẩn thận bị thương”.
Cô ấy bảo vệ anh ta, lúc này cô ấy đang đứng trước mặt anh bảo vệ một người đàn ông xa lạ khác.
Nhìn thêm một giây nào nữa thôi thì anh sẽ ngạt thở mất, hai mắt đỏ ngầu, Thành Chí Đông bất ngờ thu tay về, quay người bỏ đi.
Tiếng cửa xe sập mạnh vọng lại, tiếng lốp xe ma sát xuống đường kêu rít lên, chiếc Q7 nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
“Tề Mi?”. Lận Hòa gọi nhỏ.
“Không sao, chúng ta lên nhà thôi”. Cuối cùng thì cô cũng trả lời, giọng u ám.
Tối hôm đó cô ngồi trên giường khóc một mình, điều hòa mở rất lạnh, căn phòng lạnh lẽo, vắng tanh. Ban đầu là thút thít, theo bản năng cô dung hai bàn tay ôm chặt lấy mặt mình, cho dù không có ai nhìn thấy cô như vậy, cô vẫn có cảm giác xấu hổ.
Nhưng nước mắt không ngừng chảy qua kẽ tay rơi xuống, tiếng thút thít dần dần trở thành những tiếng khóc nghẹn ngào không thể kìm chế, rèm cửa vẫn chưa kéo, ánh trăng nhạt và thê lương, đột nhiên cô nổi giận đá tất cả những thứ đang ở trên giường xuống đất, ném cả chăn đệm và gối, chiếc ga giường bằng phẳng trống trơn khiến cô cảm giác như mình đang cô độc ngồi trên một con thuyền phiêu bạt vô định giữa biển đêm, cảm thấy lạnh, thèm được ai đó ôm chặt, cô khóc tới mức hai mắt đỏ hoe, sau đó tự mình xuống giường chậm rãi nhặt từng thứ từng thứ một lên.
Cô vào phòng tắm rửa mặt bằng nước lạnh, buộc tóc lại, rồi quay người đi vào bếp lấy khay đá không ra thêm nước vào rồi đặt vào ngăn làm đá. Bật đèn bếp lên, một mình ngồi đó uống nước, ánh đèn màu trắng sáng, soi rõ cả những lằn gân xanh nổi lên qua làn da trắng mỏng ở cổ tay.
Ngày mai phải nhớ thay cái bóng đèn này thành bóng màu vàng.
Viết câu đó trên tờ giấy nhớ, cô dán nó lên cửa tủ lạnh, sau đó đi vào phòng ngủ.
Sáng hôm sau, cô dùng nước cho thêm đá để vỗ lên mặt, ngoài việc mắt hơi có quầng thâm, nhìn mình trong gương như đã hoàn toàn khôi phục được thần thái.
Mở cửa ra đã nhìn thấy Lận Hòa và Bối Bối đứng đợi bên ngoài, nhìn thấy cô một thì cười, một lại vươn đầu ra.
“Tề Mi, anh biết em ra viện là sẽ đi làm ngay, để anh đưa em đi nhé?”.
Cô cúi đầu nhìn đồng hồ, xe của cô vẫn ở gara sửa chữa, gọi taxi cũng được, nhưng hàng xóm đã có lòng tốt thế này.
“Vâng, vậy lại phải phiền anh rồi, Bối Bối cũng đi cùng chứ? Trên đường đi sẽ mua bánh mì kẹp thịt bò cho mày nhé?”.
Bối Bối sủa vang, ra vẻ rất thích thú.
Cô cũng mỉm cười, có điều ánh mắt thật u ám.






Em có đồng ý lấy anh không?
Cô ấy luôn giống như một Nữ hoàng, mạnh mẽ, kiên định độc lập, dường như cô không cần gì, không thiếu gì.
Mặc dù đã bước vào thế giới của anh, nhưng vẫn giữ lại cho mình một không gian rộng lớn phía sau, có thể lại về bất cứ lúc nào, bỏ lại anh một mình, tiếp tục tự do bay nhảy.
Diệp Tề Mi không có ý định liên lạc với Thành Chí Đông, anh cũng không liên lạc với cô.
Tiếp tục sống và làm việc như bình thường, một tuần sau, tất cả đều đã đi và