Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.
o quỹ đạo vốn có trước đó như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Diệp Tề Mi nhướn mắt nghiêng mặt sang, cảm thấy có những chuyện không thể không nói cho rõ ràng: “Là chị ấy hiểu lầm thôi, anh không phải chăm sóc em”.
“Tề Mi”. Khuôn mặt ôn hòa của Lận Hòa trong ánh chiều tà hiếm khi trông kiên định đến như thế, “Anh đã nói rồi, anh rất vui vì được chăm sóc em, có cần anh phải nhắc lại một lần nữa không?”.
Ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, dù cho có cố tình làm ngơ, dù cho hai ngày nay tâm trạng của cô hỗn loạn rối bời, nhưng nghe anh nói câu này tự nhiên cũng thấy động lòng. Không được, giờ cô còn tâm trí đâu mà bận tâm tới những việc như thế này nữa, dứt khoát một lần cho xong thôi.
“Tìm một nơi nào đó yên tĩnh mình cùng ăn cơm, em có chuyện muốn nói”.
Anh mỉm cười, đôi môi cong lên nhìn rất dịu dàng: “Được, địa điểm để anh lo”.
Không định đôi co ở đây nên Diệp Tề Mi gật đầu đồng ý.
Kết quả là anh lại lái xe thẳng về nhà, xuống xe Diệp Tề Mi thắc mắc, chẳng phải nói là muốn ăn cơm sao? Lẽ nào nhìn sắc mặt vừa rồi của cô không tốt nên anh đã đoán được việc mà cô muốn nói vì thế định rút lui?
Nếu đúng là như vậy thì cũng không tồi, nếu anh đã có bản lĩnh nhìn mặt đoán ý như thế thì còn đi làm kiến trúc sư làm gì, đeo cái biển đại sư vào người rồi phổ độ chúng sinh là được.
“Em lên trước đây”. Cô đẩy cửa bước xuống xe.
“Chờ đã”. Anh nhanh nhẹn xuống xe, mở cốp phía sau lấy đồ ra.
Diệp Tề Mi nhìn anh đang tay xách nách mang túi to túi nhỏ mà mắt tròn mắt dẹt.
Chiếc túi nilon trắng tinh, còn có vài cọng hành xanh mơn mởn thò ra ngoài miệng túi, nhìn thật không hợp với anh chút nào, Diệp Tề Mi muốn đưa tay dụi mắt.
“Anh định làm gì vậy?”.
“Chẳng phải nói là ăn cơm sao? Anh đã hỏi bác sĩ Lí rồi, chị ấy có đề nghị vài món, rất có lợi cho sức khỏe của em, vì thế anh mới chuẩn bị những thứ này. Lên thôi, còn một món canh nữa lúc đi anh đã ủ ấm, giờ chắc có thể uống được rồi”.
“Lận Hòa”. Vốn cô định cùng anh ăn cơm rồi mặt đối mặt từ từ nói, nhưng lúc này không thể dùng dằng thêm nữa, Diệp Tề Mi hạ thấp giọng, nói từng từ từng chữ rất rõ ràng: “Anh không thể làm thế, như thế em sẽ cảm thấy rất không thoải mái”.
Dưới tòa nhà là vườn hoa trung tâm, giữa hè nhưng cây cối xanh tươi, cành lá xum xuê vươn cả ra ngoài, được bao quanh bởi một vòng lan can sắt chạm trổ hoa văn, từ chiếc đèn bão kiểu châu Âu tỏa ra thứ ánh sáng trắng nhạt dịu. Một chiếc xe đang lao ngoặt vào với tốc độ khá nhanh, rồi đột nhiên nhấn phanh, nhẹ nhàng dừng lại.
Thành Chí Đông ngồi trên ghế lái, chân vẫn đạp phanh, ngồi im bất động nhìn vào mục tiêu trước mắt mà cảm thấy hít thở cũng khó khăn.
Cả tuần vừa rồi anh đã rất khổ sở. Không thể ở lại Thượng Hải thêm một ngày nào nữa, sau khi lên xe bỏ đi, ngay hôm sau anh bay về Mỹ.
Đã ở cách cô rất xa, bay tới phía bên kia của địa cầu nhưng anh vẫn không thể nào ngủ được, vừa nhắm mắt lập tức lại nhìn thấy cô vẻ mặt lạnh lùng, từng chữ từng chữ lạnh buốt như băng: “Thành Chí Đông, con anh đã không còn nữa rồi”.
Mỗi lần nghĩ đến cảnh ấy, tim anh lại đột nhiên quặn thắt lại, trằn trọc thao thức không sao ngủ được.
Tại sao? Tại sao cô ấy lại làm như vậy?
Lẽ nào cô ấy không hiểu là anh muốn có đứa con này, không hiểu là anh chỉ muốn đứa con, mà còn là vì nếu có con thì cô và anh sẽ có mối quan hệ vĩnh viễn không thể bị chia cắt nữa?
Cô ấy lại tàn nhẫn như thế, chỉ vì không liên lạc được với nhau có hai ngày đã tự mình quyết định bóp chết sự khởi đầu ấy, bóp chết niềm vui và hi vọng của anh, tất cả chỉ mới vừa bắt đầu.
Còn cả Lận Hòa. Trong đầu anh tua đi tua lại cảnh tượng cô ấy đứng nhìn chằm chằm vào vết thương trên mặt anh ta, lẽ nào cô nhìn thấy vết thương trong tim anh lúc đó đã nghiêm trọng tới mức trái tim sắp vỡ vụn, khiến anh không thể chịu đựng hơn được nữa?
Anh vừa về đến Mỹ liên tiếp tham gia mấy cuộc họp dài ngày, chủ tịch hội đồng quản trị muốn anh về Mỹ nhậm chức, có người thì chúc mừng có người biểu hiện lại rất khó đoán, nhưng anh không có thời gian để ý tới việc đó, vì tâm trạng của anh lúc này đang rất buồn bực.
Chủ tịch hội đồng quản trị năm nay đã gần bảy mươi tuổi, có mối quan hệ rất thân thiết với anh, nhìn thấy biểu hiện của anh không bình thường, sau khi cuộc họp kết thúc đã mời anh cùng về nhà ăn cơm.
Hai vợ chồng chủ tịch đã khuyên bảo rất ân cần khi cùng ngồi ăn cơm: “Thành à, nhiều năm như vậy rồi cậu cứ bay qua bay lại như vậy cũng đến lúc ổn định rồi. Quyết định lần này của hội đồng quản trị là cơ hội tốt cho cậu, sự tăng trưởng kinh tế ở châu Á đã bắt đầu chậm dần, quay về tổng công ty cậu mới có cơ hội phát huy năng lực, không phải cậu lại muốn đi châu Phi nữa đấy chứ?”.
Giờ tâm trí anh chỉ toàn hình ảnh của cô, làm gì còn sức mà suy nghĩ tới những việc đó nữa, nên thuận miệng đáp: “Châu Phi cũng không tồi, hai bác thật hiểu ý cháu”.
Vợ chồng chủ tịch cười lớn: “Ngại quá, công ty vẫn chưa quyết định liệu có nên phát triển sang thị trường châu Phi hay không, mà nếu có, cũng không đến lượt cậu đ