XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.

âu, bởi vì bây giờ cậu không thích hợp với việc bay đi bay lại nữa, cần phải ổn định một chỗ để giải quyết triệt để những việc nên giải quyết rồi”.
“Việc gì ạ?”.
“Thành”, cuối cùng thì phu nhân chủ tịch cũng lên tiếng, giọng bà nhã nhặn pha chút hài hước, “Lẽ nào cậu không cảm thấy đàn ông đến một độ tuổi nhất định nào đó sẽ nhận ra rằng trong cuộc sống ngoài công việc và thể thao, còn thiếu một thứ sao?”.
“Thiếu gì ạ?”.
Vợ chồng chủ tịch đưa mắt nhìn nhau cười, tỏ ra rất hiểu ý nhau: “Đương nhiên là một người phụ nữ”.
Một người phụ nữ… Anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thay đổi vì bất cứ thứ gì, anh đang sống rất ổn, anh chẳng thiếu gì cả.
Nhưng đấy là bởi vì chưa gặp được người đó, nếu đã gặp rồi, sau đó mất đi, đúng là anh có cảm giác mình không còn nguyên vẹn nữa, như bị khuyết mất thứ gì đó.
Được thôi, anh thừa nhận, dù cho người phụ nữ đó sẽ khiến anh phát điên, anh cũng thừa nhận.
Hít một hơi, anh dứt khoát đứng dậy cáo từ.
“Còn chưa ăn xong, cậu định đi đâu?”.
“Về Trung Quốc ạ”.
Vẻ mặt vợ chồng chủ tịch đầy nghi hoặc, “Bây giờ sao?”.
“Đúng vậy, chẳng phải hai bác nói cháu thiếu thứ gì đó sao? Nếu đã vậy thì cháu đành phải cố gắng hết sức để đưa cô ấy trở lại thôi”.
Hiểu rồi, hai vợ chồng chủ tịch lập tức vui mừng đứng dậy chúc anh lên đường may mắn bình an.
Ngồi trên máy bay anh đã nghĩ rất nhiều, tưởng tượng ra những tình huống sẽ xảy ra khi đối mặt với cô.
Không muốn bỏ lỡ một phút nào nữa, vừa xuống máy bay anh liền phóng như bay tới nhà cô.
Nhưng bây giờ, tất cả động lực hối thúc anh chạy về phía cô đều đã hoàn toàn dội ngược trở lại, mạnh mẽ, nhanh chóng khiến anh cảm thấy khó thở.
Ánh đèn bão màu trắng kiểu châu Âu hắt xuống dịu nhẹ, xuyên qua lan can của vườn hoa, xuyên qua những tán cây, giữa vườn hoa xanh mướt của trời mùa hạ, bóng dáng cô mảnh khảnh đứng đó bên cạnh một người đàn ông khác, ngẩng đầu nói gì đó với anh ta, Lận Hòa hai tay xách mấy chiếc túi nilon màu trắng, Thành Chí Đông thấy cả những lá hành thấp thoáng thò ra khỏi miệng túi, Lận Hòa hơi cúi đầu xuống nói chuyện với cô, tư thế của hai người rất thân mật, như những đôi tình nhân ân ái hay những cặp vợ chồng có thể bắt gặp ở khắp mọi nơi trong thành phố này.
Không biết nên phản ứng thế nào, hai tay Thành Chí Đông vẫn giữ chặt vô lăng, lòng bàn tay đổ mồ hôi ướt sũng, mười đầu ngón tay bấu chặt, rõ ràng phía dưới chỉ là chiếc vô lăng được bọc da, nhưng lồng ngực anh lại đau thắt lại như đang tự bóp chặt tim mình.
“Tề Mi, anh rất chân thành”. Đặt những thứ đang cầm trên tay xuống, Lận Hòa đưa tay lên ngăn cô nói tiếp.
Bên ngoài vang lên tiếng phanh xe đột ngột và tiếng còi thúc giục, theo bản năng Diệp Tề Mi quay người lại nhìn và vụt bỏ chạy.
Thoáng kinh ngạc, Lận Hòa đưa tay ra nhưng không kịp kéo cô lại, mắt nhìn chằm chằm theo hướng cô vừa bỏ đi.
Anh muốn đuổi theo nhưng khi nhìn về hướng đó, anh phát hiện ra một chiếc xe rất quen thuộc, một người đàn ông cao lớn đang đẩy cửa xe bước xuống, đi về phía sau xe mình, động tác rất dứt khoát, trời đã nhá nhem tối, anh ta bước khá nhanh, trong bóng tối dáng cao sừng sững.
Thành Chí Đông, vẫn là Thành Chí Đông.
Thực ra cô chạy khá nhanh, sắc mặt trắng bệch, ngực phập phồng, vì bỏ chạy khá đột ngột, mặc dù không nghe thấy, nhưng cũng đoán được chắc chắn cô đang thở gấp, mắt nhìn như dính vào mục tiêu duy nhất trước mặt, ánh mắt khẩn thiết.
Một Diệp Tề Mi như thế anh chưa bao giờ nhìn thấy, một Diệp Tề Mi như thế chỉ có thể hành động như vậy vì một người, biểu hiện như vậy chỉ dành cho một người.
Những thứ cầm trên tay bỗng nhiên trĩu nặng, bước chân đã nhấc lên liền thu lại, Lận Hòa đứng yên đó cười đau khổ.
Trong tiềm thức mỗi người đều nghĩ mình mới là trung tâm của thế giới, mình mới là diễn viên chính duy nhất của vở kịch của cuộc đời mình, nhưng giờ anh mới hiểu ra, có lẽ trong thế giới của Diệp Tề Mi anh chỉ là một diễn viên phụ vô danh tiểu tốt mờ nhạt, cô ấy chưa bao giờ so sánh bất cứ ai với sự tồn tại của Thành Chí Đông, nếu có thể dùng để so sánh chắc đã không còn là tình yêu.
Nhìn cô ấy một lần cuối cùng, anh quay người đi lên nhà, nụ cười đau khổ trên môi vẫn còn nhưng nhạt dần.
Tề Mi, hoặc là anh đã không gặp em sớm hơn anh ta, hoặc là bởi vì anh không phải là anh ta, nếu đã vậy thì anh chúc em hạnh phúc.
Tiếng phanh xe đột ngột đó rít lên từ một chiếc xe taxi vừa ngoặt vào, phanh lại sát ngay phía sau xe Thành Chí Đông, tài xế kéo cửa kính xuống thò đầu ra mắng: “Muốn chết hay sao mà lại dừng xe ở đầu đường, cậy xe đẹp nên huênh hoang phải không? Có giỏi thì đỗ ngang xe ra”.
Bị tiếng la hét làm cho bừng tỉnh, Thành Chí Đông đi ra đằng sau xe liếc mắt nhìn hai chiếc xe sau đó lạnh lùng nhìn anh ta.
Còn định mắng thêm vài câu nữa, nhưng bị anh nhìn như thế, người tài xế taxi trạc tuổi trung niên đang gân cổ lên hung hăng bỗng im lặng, rụt đầu vào, nhấn ga phóng vụt đi.
Rõ ràng là đang ở giữa đường phố rất rộng, nhưng sao anh cảm thấy thật khó thở, thiếu không khí trầm t