Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Nữ Hoàng Và Kẻ Cướp

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341903

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.

n.
Khóc xong, Diệp Tề Mi cảm thấy rất sảng khoái.
Cô luôn cho rằng mình là điển hình của kiểu phụ nữ sống lý trí, xử lý chuyện tình chuyện lý đều rất phân minh.
Cô và anh có quá nhiều điểm giống nhau, cũng tôn thờ chủ nghĩa độc thân, cũng rất bận rộn, cuộc sống vật chất đầy đủ. Vì thế cho rằng bản thân đã đủ mạnh mẽ, cảm thấy cuộc sống không còn gì phải nuối tiếc nữa, đều cho rằng người kia chẳng qua cũng chỉ là thêm hoa trên gấm, cho rằng cả hai đều đã tìm được một đối tác thích hợp cùng chung chí hướng… chỉ là đối tác, đối tác mà thôi.
Hợp thì tiếp tục, không hợp thì chia tay.
Nhưng khi đi tiếp con đường này chuyện gì đã xảy ra?
Chẳng phải cũng đã có dằn vặt, sự khác biệt, mâu thuẫn, chẳng phải cũng đã tức giận, rồi chiến tranh lạnh và cuối cùng là vứt bỏ cả lòng tự trọng hay sao.
Chưa bao giờ cô nghĩ sẽ có ngày mình lại mất kiểm soát như thế, không màng tới sinh mạng lao tới trước đầu xe của anh, đứng giữa phố la hét, cãi cọ, khóc lóc như một đứa trẻ, khóc xong lại cảm thấy rất dễ chịu.
“Bảo Bảo…”. Nghi ngờ thính lực của mình, Thành Chí Đông ngập ngừng xác nhận.
“Em phải xin lỗi, còn có một vài chuyện muốn nói với anh, nói ngay trên xe này sao? Em đói rồi”. Rút tờ khăn giấy cuối cùng, cô lau khô nước mắt còn đọng trên mi.
Không có tiếng trả lời, anh vòng tay sang ôm lấy cô, cái ôm rất chặt khiến cô phải kêu lên.
Đường trong khu chung cư khá yên tĩnh, vòng xe ra đường lớn cũng không quá ồn ào.
Một dãy nhà hàng nằm trong hoa viên bên cạnh bờ sông, trong đêm tối yên tĩnh ánh đèn sáng xuyên qua những tấm kính, nhìn từ xa giống như một chiếc hộp thủy tinh nhỏ.
Cô lễ tân nhìn thấy chiếc xe quen thuộc đỗ bên đường, vội tươi cười chạy tới kéo cửa, “Anh chị lại đến đấy ạ, bếp trưởng của bọn em vừa mới nhắc lâu rồi không được gặp hai người”.
Vừa bước xuống xe anh đã nắm lấy tay cô, càng đi gần tới chỗ ánh đèn thì tay anh càng nhích dần lên trên, sau đó lướt từ cánh tay cho tới phần eo, nhíu mày, giọng nói cũng khác lạ: “Bảo Bảo, sao em lại gầy thế này, mới một tuần mà đã gầy trơ hết cả xương ra rồi, ai ngược đãi em?”.
Cô gái đi bên cạnh che miệng cười, thật ngại quá, Diệp Tề Mi hất tay anh ra: “Đừng có đụng vào em”.
“Anh không đụng vào em thì ai đụng”. Ngồi xuống lật lật cuốn thực đơn anh vẫn nói tiếp: “Lẽ nào cả tuần rồi em không ăn cơm? Còn cả tên hàng xóm đáng chết kia nữa, sao cứ quanh quẩn bên cạnh em thế?”.
Người này nói chuyện câu trước câu sau chẳng liên quan gì đến nhau, cũng may đã sớm quen với tính cách ấy, cô đang định trả lời anh thì anh đã quay sang nói gì đó với nhân viên phục vụ, đôi lông mày đen và rậm, vừa nói vừa nhìn cô, sau đó nhanh chóng quay lại, hình như còn nghe thấy cả tiếng anh thở dài não nề.
“Đừng gọi nhiều như thế”. Loáng thoáng nghe thấy những gì anh nói, vội nuốt những lời định đối đáp với anh vào trong, Diệp Tề Mi lên tiếng ngăn cản.
“Đừng nghe lời cô ấy, chỗ chúng tôi đây đang có dân tị nạn”. Anh thản nhiên gấp menu lại đưa cho nhân viên phục vụ, sau đó quay sang nhìn cô.
Quen nhau lâu như vậy, nhưng thực ra hai người bọn họ đã quen với việc mỗi người một nơi, đừng nói là một tuần, cho dù là một tháng không gặp nhau được một lần cũng là chuyện bình thường, nhưng lần này chỉ vài ngày ngắn ngủi, được ngồi đối diện với nhau thế này, cảm giác như đã xa cách cả một thế kỉ.
Không nói nữa, cô gầy yếu xanh xao, nhưng anh cũng có hơn gì đâu, cũng tiều tụy như nhau cả thôi.
Muốn giải thích, nhưng lại thấy có hàng vạn lời giải thích cũng chỉ là giả dối. Có gì đáng nói chứ? Vẫn còn yêu nhau thì cho dù lí do gì cũng có thể chấp nhận được.
Nhưng vẫn phải xin lỗi, cô sai rồi, thực ra cả hai cùng đã sai, đã làm tổn thương lẫn nhau, kết quả là khiến cô càng thêm tổn thương hơn, cũng đã bị trừng phạt, nói nhiều có ích gì đâu.
Từng món được đưa lên bày đầy bàn, đúng là rất đói, cô không nói thêm nữa, cúi xuống bắt đầu ăn.
Anh cũng im lặng, mùi vị cơm hải sản Tây Ban Nha thơm lừng, bánh bao vị tỏi điểm thêm chút hương liệu màu xanh, khoai tây vàng rộm bày dưới ốc sên nướng.
Dùng con dao bằng bạc quết sốt Mayonnaise lên một mặt của chiếc bánh bao, lấy một ít cơm hải sản, dùng đĩa chọn những con sò tươi ngon béo ngậy nhất, những con sò màu vàng nhạt, rưới nước sốt lên những chú ốc sên, Thành Chí Đông không nói không rằng, gắp đầy chiếc đĩa trước mặt cô.
Khi cùng ăn cơm anh có thói quen gắp hết thứ này tới thứ khác cho cô, đây không phải là lần đầu tiên, nhưng lần này biểu hiện quả thật hơi khoa trương, giống như không nhồi nhét cho cô chết no thì nhất định không dừng tay.
Cảm thấy không ổn, miệng vẫn còn đang uống canh, Diệp Tề Mi giơ một tay lên trừng mắt nhìn anh muốn ngăn lại, nói: “Đừng gắp nữa, em không ăn hết đâu”.
“Ăn hết đi”. Chỉ đúng ba từ, trông anh rất nghiêm túc, chân thành.
Muốn trừng mắt với anh, nhưng trái tim và cái dạ dày bị bỏ đói đã lâu bỗng dưng được lấp đầy, mới nhướn mày thôi mà hai mắt đã cay cay, sợ lại không thể kiềm chế được tình cảm lúc này, cô liền cúi đầu tiếp tục ăn.
Khi đi tắm cô


Old school Easter eggs.