XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.

ộ dạng như thế nào vậy?”
"Có lẽ Thượng Đế tương đối thiên vị em, ừ, không giống người thường." Trong nhận thức của Lộ Thiểu Hành, phần lớn người đều có mạch máu rõ ràng
"Có phải trên tay em có nhiều thịt lắm..."
"Không phải." Lộ Thiểu Hành phản ứng có chút lớn lập tức nhìn lại chung quanh, "Nếu em gầy, anh sẽ bị tội."
Không khí mập mờ làm cho mặt Lê Họa lại bắt đầu nóng bừng, "Ăn cơm ăn cơm."
"Anh vừa rồi không có không cho em ăn." Lộ Thiểu Hành thu lại nụ cười, chuẩn bị gắp thức ăn, lại nhìn thấy vết thâm trên tay Lê Họa, "Làm sao thành cái dạng này?"
Lê Họa cũng nhìn mu bàn tay của mình, "Thân thể không chịu thua kém đúng là như vậy."
Lộ Thiểu Hành nhìn mu bàn tay của cô, ánh mắt từ trên người cô chậm rãi trượt đến bụng của cô, lập tức mở miệng, "Quả thật không chịu thua kém."
Lê Họa khó hiểu ý này, cô nói như vậy chỉ là khiêm tốn mà thôi, anh tham gia vào làm chi, chẳng lẽ anh không nên nói những lời để cho người nghe thoải mái chút sao, ngược lại nói ra những lời khiến cho người ta không thoải mái như vậy, thật sự là. . .
"Anh không chịu thua kém." Lê Họa gắp đồ ăn đặt vào trong bát của mình, ăn miếng lớn, bị nghẹn.
Lộ Thiểu Hành lập tức lấy nước đi qua, "Chậm một chút chậm một chút chậm một chút cũng không phải không cho em ăn cơm."
Cô trừng mắt liếc anh một cái, lúc này mới thành thành thật thật uống nước, có người nói như vậy sao?
"Anh cũng không thể nói dễ nghe một chút?
"Em ăn nhiều hơn nữa cũng không có quan hệ."
Cô làm sao ăn nhiều hơn... Thật sự là càng nói càng làm cho người ta khó chịu.
Ăn cơm xong, sau khi Lộ Thiểu Hành tính tiền nhìn Lê Họa, "Có ăn no hay không, có thể ăn nhiều một chút, anh có mang theo ví."
Lê Họa bị bộ dáng kia của anh làm cho vô cùng buồn bực, chỉ chỉ một cửa hàng cổ vịt cách đó không xa, "Em muốn ăn tuyệt vị, ngó sen, cổ vịt, hương vị bơ, còn muốn kẹp vịt."
"Em khẳng định muốn ăn?"
"Ừ."
"Nghe nói thứ kia vượt chỉ tiêu."
"Anh cũng không nhìn xem chúng ta làm sao sinh hoạt tại. . . Nếu cái gì cũng đo lường, em thấy không có gì có thể ăn, nghĩ nhiều như vậy làm cái gì, lúc có thể ăn liền ăn, không có cảm giác thích thú với ăn uống này, sống đến trăm tuổi lại có cái gì vui vẻ?"
"Mua." Lộ Thiểu Hành nhìn sang cây ven đường cao lớn, "Lấp kín miệng có lẽ sẽ không nói nhiều chuyện vô nghĩa như vậy."
"Anh..."
Cổ vịt vẫn là tới tay, Lê Họa ôm cảm thấy rất hạnh phúc.
"Có một đoạn thời gian, em cảm thấy có thể ăn là chuyện hạnh phúc nhất trên thế giới."
Lộ Thiểu Hành không phối hợp, vì thế cô đành phải nói một mình, "Anh cảm thấy chuyện hạnh phúc nhất là gì?"
"Vĩnh viễn không có nhất, chỉ có hạnh phúc hơn, như vậy sẽ tương đối tốt."
Lê Họa ăn một miếng ngó sen, lúc này đối với anh tỏ vẻ khinh thường sâu sắc, "Thật sự là lòng tham không đáy nha."
"Có lòng tham mới có mục tiêu."
Lê Họa lấy ra một miếng cổ vịt, "Cho anh ăn, phải ăn." Nhét vào miệng của Lộ Thiểu Hành, mới chậm rãi mở miệng, "Đem miệng anh lấp kín, sẽ không kiến em ngột ngạt."
Dùng phương thức của anh để đánh lại anh, vẫn là trên hành động.
Cô tỏ vẻ rất sung sướng, Lộ Thiểu Hành cau mày, vẫn là ăn, sau đó tìm thùng rác nhổ ra.
Rất cay, "Muốn uống nước không?"
"Đêm qua không phải để anh cùng em xem 《 phi thành vật nhiễu 》 sao? Năng lực học tập của anh làm sao kém như vậy, Nhạc Gia kia nói cái gì anh quên rồi sao. Loại tình huống này hành động so với câu hỏi tốt hơn nhiều. Anh yên lặng mua một chai nước đến trước mặt của em so với anh hỏi em sau đó mới đi mua em cảm thấy như thế tốt hơn nhiều."
Lộ Thiểu Hành cắn cắn môi dưới, mới nghiến răng nghiến lợi mở miệng, "Về sau không cho phép xem tivi."
Lê Họa nhìn bóng dáng của anh đi mua nước cười không ngừng.
Gần đây Lê Họa mê Pepsi, nhưng lại chịu không nổi khí kia, mỗi lần đều muốn lắc lắc cho khí kia bay đi sau đó mới uống nước. Loại hành vi này bị Lộ Thiểu Hành khinh thường vô số lần, làm sao có người uống nước như vậy. Gần đây không tồi mọi việc dường như mới, mỗi lần Lê Họa cầm cái chai màu đen, Lộ Thiểu Hành đều có thể đả kích cô như là uống thuốc độc. Lê Họa lại cảm thấy cái chai kia nếu nhiều đầu lâu xương cốt sẽ rất tốt, có nhiều cảm giác, nhưng bị Lộ Thiểu Hành hoàn toàn đả kích, có đầu lâu xương cốt chính là vật phẩm mục nát.
"Không có nhiều việc." Rất tốt anh mua chính là thất hỉ, không có bởi vì không có chuyện liền tay không trở về. Cô cay như vậy, trong lòng nghĩ muốn bóp chết anh.
Lê Họa đoạt lấy thất hỉ trong tay anh liền một ngụm uống thiệt nhiều, cay chết cô.
"Giống như mấy trăm năm không có uống qua nước." Lộ Thiểu Hành còn ở một bên đả kích."
"Mời anh uống nước."
"Không cần." Lộ Thiểu Hành từ chối,
Lê Họa đem gói ngó sen to dính đầy hạt tiêu và ớt, muốn cho Lộ Thiểu Hành, anh trốn cô liền đuổi, "Anh không ăn chính là không cần em."
Lời uy hiếp này, trình độ có thể so sánh với cùng lời quảng cáo của Haagen-Dazs (tên một loại kem).
Lộ Thiểu Hành nhắm mắt lại.
Thấy chết không sợ, ăn.
Lê Họa lắc lắc nước trong tay, "Cay, kh