XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341449

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1449 lượt.

ông cay."
Còn cố ý khi Lộ Thiểu Hành tới lấy cái chai chính mình uống một ngụm, lúc này mới để cho Lộ Thiểu Hành đi qua lấy, Lộ Thiểu Hành lắc đầu, thật sự là. . . Thở dài một chút, vẫn là uống nước, đuôi lông mày lại mang theo ý cười.
Mà đèn xanh đèn đỏ bên kia, một chiếc xe đậu ở chỗ này, trước khi đèn đỏ chuyển sang xanh, xe chạy về phía trước rời đi. Lộ Chính Nhiên ngồi ở phía sau, đem hình ảnh vừa rồi thu hết vào đáy mắt, lại khôi phục tư thế ngồi nghiêm trang lúc trước, đuôi lông mày lan ra một chút tức giận, không ai phát hiện vẻ mặt thay đổi của ông. 






Ngày hôm sau Lê Họa mua một ít hoa quả đi tới bệnh viện, thực ra cô cũng hiểu được mua hoa quả, quả thực không có gì đặc biệt, nhưng cô cũng nghĩ không ra nên mua thứ gì. Hơn nữa so với việc mua hoa quả không có gì đặc biệt này cô càng không nghĩ sẽ đi tay không, giống như trên tay không có thứ này thứ kia, chính cô sẽ cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Ngày hôm qua khi đến kiểm tra sức khoẻ, trong lúc vô ý đã nhìn thấy Trác Dực Đình nằm viện, lúc ấy cô không có đi chào hỏi, cũng không có hỏi bệnh tình của anh như thế nào, đơn giản là vì bên cạnh anh có một cô gái. Cô không nghĩ để cho vị hôn thê của anh hiểu lầm, lại càng không nghĩ khiến cho tình cảm của người khác bị rạn nứt. Cho dù bây giờ cô và Trác Dực Đình thực sự không có quan hệ gì, nhưng dù sao cũng từng có một đoạn, bị người khác cố tình nói lung tung, cũng sẽ khiến cho đương sự bối rối. Dù sao chính cô nghĩ như thế này, sau khi tách ra sẽ không tranh chấp. Chỉ là nếu cô gặp phải, không đến thăm, lương tâm chính mình sẽ bất an, người này từng đối với mình tốt như vậy, không muốn làm cho mình cảm thấy thua thiệt.
Trác Dực Đình nhìn thấy Lê Họa, có chút kinh ngạc, nhưng vẫn ra dấu ý bảo cô đi qua ngồi.
Ánh mặt trời hôm nay rất tốt, cửa sổ lộ ra vầng sáng làm cho người ta cả người đều thoải mái. Lê Họa đem hoa quả đặt trên ngăn tủ trước giường bệnh phía trên đã có không ít hoa quả, cô cười cười, không có chút cảm tưởng về việc này. Cô vốn là đến một chút.
"Bị bệnh gì?" Cô ngồi xuống, lúc này mới cùng anh trò chuyện như bạn bè bình thường vậy.
Người ăn cơm ở đây, hơn phân nửa là bệnh nhân cùng người thân của mình. Có người gọi một phần đồ ăn, sau đó đem bỏ vào một cái hộp mang đi, mang về phòng bệnh, một phần đồ ăn, nhưng hai người ăn. Mà có một số người thì lại gọi rất nhiều đồ ăn, ví dụ như bọn họ. Đều là dựa theo hoàn cảnh của chính mình đưa ra lựa chọn, dù là ăn cơm cũng như thế.
Trác Dực Đình ăn rất ít, như là cùng đi ăn cơm với Lê Họa.
"Ngày hôm qua, bác Lộ tới nhà của anh nói chuyện với cha mẹ anh không biết là nói những thứ gì." Trác Dực Đình nhẹ nhàng bâng quơ mở miệng.
"Ừ?" Lê Họa suy nghĩ hồi lâu, lúc này mới kịp phản ứng, bác Lộ trong lời Trác Dực Đình cũng chính là mẹ của Lộ Thiểu Hành.
"Anh cảm thấy có liên quan đến em?"
Trác Dực Đình vẫn không trực tiếp đáp lại, "Bác gái hình như đối với anh có chút cố kỵ, anh đoán."
Lê Họa gật gật đầu, xem ra anh muốn cùng mình nói chuyện này, ở phòng bệnh quả thật không thế nào tốt, ngộ nhỡ cha mẹ của anh đột nhiên tới, cuộc gặp mặt này nhất định là tất cả mọi người không ai muốn nhìn thấy.
"Cám ơn." Đây mới thật là một người đàn ông tốt.
"Chính em cẩn thận chút. "
"Anh cảm thấy . . ." Lê Họa ngẫm lại, cũng cảm thấy có chút lo lắng, dù sao trong nhà giàu sang quyền thế từng xảy ra, một người cứ như vậy biến mất trên thế giới, chưa hẳn thực sự có người có thể phát hiện, huống chi bây giờ tất cả mọi người chỉ lo cho bản thân mình, "Hẳn là không đến mức đó?"
"Tóm lại, chính em phải cẩn thận."
"Em sẽ." Lê Họa hướng anh gật đầu cười cảm ơn một cái.
Sau khi cùng Trác Dực Đình chia tay, cô mới đi đến nhà ga giao thông công cộng. Nói thật, mặc dù biết một ngày này sớm hay muộn cũng sẽ đến, vẫn là rất lo lắng. Cô không biết cha mẹ của Lộ Thiểu Hành sẽ đối xử với mình như thế nào, hơn nữa đã nhận thức qua cha mẹ của Trác Dực Đình không e dè khinh thường, nghĩ như vậy trái tim băng giá có chút nguội lạnh.
Có vài người cảm thấy gả vào nhà giàu có so với người bình thường rất tốt, đương nhiên cũng có thể chịu một chút khổ, mà chính cô không biết nên phản ứng nên như thế nào. Mà cô cũng không biết, Lộ Thiểu Hành đối với chuyện này sẽ có thái độ gì. Hơn nữa Lộ Thiểu Hành từng nói, anh sẽ không vì ai vứt bỏ người nhà của anh, ai cũng không được.
Người nhà ở trong lòng Lộ Thiểu Hành, hẳn là sẽ xếp vị trí thứ nhất, cho dù anh nói anh cũng không phải một đứa nhỏ sẽ nhớ nhà, không có nghĩa là chuyện hôn nhân anh cũng có thái độ như vậy.
Càng nghĩ càng phiền.
Tới "Đông linh", cô đi vài bước, cũng cảm thấy ớn lạnh. Loại cảm giác này rất khéo léo, tốt hơn cảm giác khi cô học đại học bị người khác đánh cắp ví tiền, tâm lành lạnh, đại biểu cho nhất định có chuyện không tốt xảy ra.
Cô đứng lại ở xa xa, sau đó chậm rãi quay đầu lại.
Lần đầu tiên sợ hãi như vậy, sợ hãi tập kích toàn thân của cô.
"Lê tiểu thư, phu nhân mời