Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1523 lượt.
, nhưng lại là sự thật.
Mặc kệ bọn họ biểu hiện vợ chồng tình thâm, Lê Họa cũng không thể chấp nhận. Cô đột nhiên cười. Nếu cô chấp nhận rồi, có thể hay không sẽ biến thành đầu đề của báo chí "Con gái bất hiếu dĩ nhiên đồng ý cha cùng tiểu tam ở cùng một chỗ", cười tốt lắm.
Sau đó, Lê Họa tìm được luật sư của Lê Mưu Viễn, biết ông ta thực sự nợ nần.
Luật sư của Lê Mưu Viễn đối với Lê Mưu Viễn càng thêm tán thưởng, loại tình huống giống như ông ta thế này, không ít người đều lựa chọn trốn chạy, ai còn lưu lại chịu khổ. Lê Họa chỉ cười, không có mở miệng nói chuyện.
"Tôi giúp cô, bất luận cô muốn cái gì." Nếu như những lời nói này chính là một người đàn ông, Lê Họa cảm thấy được cô thật sự sẽ gả cho anh ta, ở thời điểm khó khăn nhất người có thể kéo bạn một lần, bất kể mục đích gì.
Đáng tiếc, nói những lời này lại là một cô gái.
Tô Nhứ chính là tại thời điểm kia, như một ngọn đèn sáng xông vào cuộc sống của Lê Họa.
Tô Nhứ hé miệng cười, "Tôi cái gì đều không có, ngoại trừ tiền."
Lê Họa nở nụ cười.
Cô thiếu Tô Nhứ rất nhiều tiền, đủ lớn, cả đời này cô cũng không rõ. Người có phải hay không sẽ vì tiền chà đạp chính mình? Sẽ đi, Lê Họa sẽ cho ra đáp án như vậy. Nếu tại thời điểm kia Tô Nhứ chưa từng trợ giúp cô, cô nhất định sẽ không ở phía sau Tô Nhứ tính tình cổ quái kia, không có tiếp sau đó, cũng sẽ không có hiện tại hiểu nhau như vậy.
Đoàn kết, vốn là không nghĩ ra.
Lê Họa trả hết toàn bộ nợ của Lê Mưu Viễn, chỉ là muốn làm cho người đàn ông kia có cuộc sống bình thường. Hoặc là báo đáp ông ta, ít nhất khi công ty gặp chuyện không may, ông ta đem nợ nần một mình gánh lấy.
Tính báo đáp đi, sau đó không cần lại có liên hệ.
Bất luận Lê Mưu Viễn là một ngụy quân tử (kẻ giả nhân giả nghĩa) hay là một người đàn ông tốt, cũng không muốn lại có ràng buộc, không muốn đi lý giải, bởi vì làm không được đi lý giải, vì thế đành phải làm như vậy.
Không lâu sau, Dương Úy Nhiên liền đi bước nữa. Biết được Lê Họa trả toàn bộ nợ nần cho Lê Mưu Viễn, Dương Úy Nhiên không phải không giật mình, nhiều lần hỏi con gái làm sao có nhiều tiền như vậy. Cô đành dùng những lời nói dối để trang trí, vì vậy nhanh chóng được bỏ qua. Dương Úy Nhiên gật đầu, cười con gái của mình có tiền đồ.
Nếu con gái có tiền đồ, tự nhiên không cần bà lo lắng, tự nhiên nên hưởng phúc?
Là đạo lý này đi, không có sai, đích thực một chút sai cũng không có.
Buổi sáng thức dậy, khi ăn sáng, hai người đều có chút xấu hổ. Nam nữ cùng một phòng, nhưng không có xảy ra quan hệ gì đáng nói, vì thế trầm mặc thay cho lời nói , theo sự vận hành của trái đất vĩnh viễn là lãng phí thời gian. Bữa sáng rất tinh tế, không nghĩ anh sẽ làm mấy thứ này, nhìn ra được, không biết được gọi tới từ nhà hàng đặc sản nào. Hương vị cũng không tệ lắm, ít nhất dạ dày của cô trống rỗng, được ăn no bảy tám phần. Không thích ăn rất no, làm cho người ta có loại cảm giác căng ra không thở nổi rất khó chịu.
Xé ra tờ giấy, lau miệng, không có nhìn thấy khuôn mặt của anh như thế nào.
Mà Lộ Thiểu Hành quan sát cô, ít nói, thật là không nhìn ra cô muốn thế nào. Quên hoàn toàn anh, trong khoảng thời gian này vẫn là tự mình dây dưa chuyện của cô .
Ăn cơm xong, cô rất chủ động đi rửa chén, ăn của người vì thế phải làm một chút.
Anh không có mở miệng, coi như ngầm chấp nhận.
Một đôi nam nữ im lặng, làm cho không khí cũng trở lên yên tĩnh. Ánh mắt của anh hướng về phía phòng bếp chuyển động, nhưng di động ở phía sau vang lên, điện thoại của Đường An An, quan tâm xem con trai như thế nào nói dọn ra ngoài liền dọn ra ngoài, gặp phải cái gì không thoải mái hay là gặp phải khó khan gì, cười giải thích dọn ra ngoài chỉ là để công việc thuận tiện hơn một chút mà thôi. Trong nháy mắt cúp di động, tiếng nước trong phòng bếp cũng dừng.
Nhìn cô đi ra, cô tự nhiên cũng chú ý tới ánh mắt của anh, làm cho người ta không thoải mái, giống như mỗi một động tác của mình bất cứ lúc nào cũng bị theo dõi.
"Chuẩn bị đi nơi nào?" Anh mở miệng trước, vẫn là ngồi ở trên bàn ăn, chỉ là đem ghế dựa nghiêng nghiêng, mất đi sự ngay ngắn nhất quán, ngược lại có vẻ tùy ý không ít.
Áo sơ mi trắng mặc trong những năm qua, cô đột nhiên cảm thấy thuận mắt rất nhiều.
Đó chắc chắn là chịu ảnh hưởng bởi những tin tức của thành phố, về việc tập trung cải cách đồng phục học sinh, đồng phục phổ biến nhận được nhiều lời khen ngợi, thậm chí khiến cả những học sinh từng ghét mặc đồng phục, kết hợp các yếu tố thời trang, phù hợp, có thể so sánh với truyền hình làm cho người ta không ngừng hâm mộ đồng phụ. Học sinh nam mặc đồ trắng cổ bẻ cùng với áo vest đen, bên trong phối với áo sơ mi màu xám, có cà vạt kẻ sọc màu tím; Học sinh nữ áo màu trắng đào tiêm cộng thêm váy ngắn ca-rô.
Nếu để cho Lộ Thiểu Hành mặc quần áo như vậy vào, nhất định có vẻ trẻ trung, càng thêm phong độ phi phàm.
Có hơi thất thần, làm cho người hỏi có vẻ vô cùng không vui, "Đi nơi nào?"
Cô hơi sửng sốt, "Làm sao?"
Có thể đi chỗ nào? Cô hình như cũng không biết, chỉ là nguyên nhân câu hỏ