Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341514

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1514 lượt.

r>Trác Dực Đình bắt đầu đùa nghịch chén rượu trên tay, "Nếu tớ đem chén rượu này hất vào trên mặt cậu, cậu đoán kết quả sẽ như thế nào?"
Trác Dực Đình nhất định không biết, trong lòng Lộ Thiểu Hành có một chút cảm giác hưng phấn. Nếu Trác Dực Đình biểu hiện như thế, cũng chính là người kia đã ngả bài cùng Trác Dực Đình. Bất kể là ai, đối với "Cô không thương ngươi, người cô yêu là ta" Đều vui mừng nói không nên lời, cho dù không thích, ít nhất cũng có thể từ người xung quanh thể hiện sự quyến rũ hoặc là giá trị của mình.
"Cậu sẽ không." Giọng điệu chắc chắc.
Nếu Trác Dực Đình thật sự muốn cùng anh ầm ĩ, sẽ không lựa chọn nơi đây.
Thật sự là tự tin làm cho người ta chán ghét.
"Này có thể nói chưa chắc." Trác Dực Đình đem chén rượu nâng lên cao, cẩn thận quan sát đến biểu tình của Lộ Thiểu Hành.
Lương Hạo bước đi như bay qua đây, "Trò chuyện cái gì, trò chuyện vui vẻ như vậy? Để cho anh em cùng nghe." Nói liên tục, một tay đè xuống tay của Trác Dực Đình.
"Đúng lúc, tớ uống hơi nhiều, đi trước." Nói xong cũng không để ý hai người bọn họ có biểu tình gì, cầm áo khoác đi ra cửa.
Nở nụ cười, một màn vừa rồi, thật là khờ.
Khi nào thì anh biến thành bộ dạng này, vậy mà học phụ nữ tranh giành tình nhân, xem ra chính mình quả thực không thể nào bình thường.
Lái xe về nhà trọ của chính mình, nhưng mà chạy được một nửa đường, mơ hồ cảm thấy không thích hợp, lập tức đánh tay lái trở về. Trở về biệt thự nhà họ Lộ, vừa vào cửa, chợt nghe thanh âm của cha trong sân.
"Đứa nhỏ kia, thật sự đã trở lại?" Giọng điệu có chút không xác định.
"Cậu xác định thật sự là nó?"
"Cậu năm đó đã gặp qua, chỉ có thể dựa vào cậu đi nhìn xem. Cậu năm đó nói giống mẹ của nó..."
"Đã làm phiền cậu."
...
Lộ Thiểu Hành xoay người rời đi, nghe được bí mật của người khác, cũng không phải là chuyện tốt, ít nhất anh không thích.






Trở về một chuyến, lại đảo ngược, vẫn làm loại việc vô dụng này, giống như gần đây vẫn làm chuyện như vậy, làm những chuyện khiến anh không còn là anh nữa. Người một khi bất bình, cảm xúc sẽ bắt đầu dao động, tự nhiên sẽ đi tìm người làm cho anh sinh ra cảm xúc dao động. Vì thế, giữa đường Lộ Thiểu Hành lái xe đến nhà trọ của Lê Họa, giống như một kẻ ngốc đứng ở cửa ấn chuông, cộng thêm đợi nửa giờ, loại bực bội này thực sự bắt đầu tăng lên. Bất luận bình thường bề ngoài trang bị bao nhiêu bình tĩnh, nhiều hơn sẽ chịu đựng, vào thời điểm này, anh cũng khó che dấu cảm xúc thật của mình. Giống như một số người, anh cảm thấy được trên cái thế giới này chỉ có anh để cho người khác chờ, không có phần anh chờ người khác.
Không nên đi phán xét ý tưởng này là đúng hay sai, có lẽ đã từng nhìn qua cuộc sống của người khác, trong cơ thể xuất hiện loại ý tưởng xấu này, tự nhiên chẳng có gì lạ.
Hút một điếu thuốc, đem tàn thuốc trực tiếp ném xuống phía sau, lúc này mới sải bước rời đi.
Cũng không phải bởi vì ghét không gian tịch mịch cô đơn, giờ phút này, anh "Nhất định" phải tìm được người phụ nữ kia về, nếu không, những hành vi ngu ngốc trước kia của anh hình như biến thành công dã tràng, không có giá trị gì.
Mang theo ý tưởng có chút buồn cười, lại lái xe rời đi, hết lần này tới lần khác cố chấp không gọi điện thoại. Người đàn ông vụng về muốn chết.
Chính mình lại đang tìm kiếm cái gì?
Cô đứng lên, không sợ hãi tìm ra cái gì, thế nhưng sợ hãi không có cái gì để tìm kiêm.
Vẫn nhảy múa ca hát như trước, thời điểm cô đi ra mới phát hiện, cùng với lúc cô tiến vào giống nhau như đúc.
Đứng ở cửa, dừng lại, hoá ra vốn chính là giống nhau, là bởi vì quan niệm trong suy nghĩ của bạn làm cho bọn họ trở nên không giống nhau. Bạn đang vui vẻ, tự nhiên cảm thấy những người này là tích cực, bạn đang bi quan, tự nhiên cũng sẽ đem những người này xem thành sa đọa. Thế giới vốn là một hình dạng, không đồng dạng như vậy từ đầu đến cuối là chính bản thân bạn mà thôi.
Một thứ gì đó, ở trong đầu cô, giống như đột nhiên nổ tung. Hoá ra cho tới bây giờ, đều là chính cô không muốn chấp nhận mình không hoàn hảo. Nhưng không hoàn hảo này kỳ thật vẫn tồn tại, vẫn luôn tồn tại.
Lúc cô đi ra, xe của Lộ Thiểu Hành đã dừng lại ở nơi này, cô không có nhìn thấy, không đồng nghĩa là người kia không nhìn thấy cô. Trên thực tế, người kia đã sớm thấy cô, nhưng nhìn thấy bộ dạng mất đi linh hồn của cô, không muốn mặt mày rạng rỡ xuất hiện. Cô dừng lại, xe của anh đã lại đây. Tầm mắt của cô đúng lúc chống lại anh, cái gì đều không có nghĩ, giống như thật sự không nghĩ cái gì vậy.
Cô kéo cánh cửa xe ra, ngồi xuống.
Tựa vào ghế trên, cô cảm thấy đầu óc của mình chưa bao giờ thanh tỉnh như vậy. Sau khi cha mẹ ly hôn, toàn bộ thân thích, đều không có phản ứng quá lớn, giống như đều cảm thấy đó là đương nhiên. Vì cái gì đương nhiên? Một người dì trong lúc vô ý mở miệng nói ra lời chê cười, thật lâu trước kia, họ cùng đi mua quần legging khi đó loại quần này rất là lưu hành, ít nhất ở thời đại của các cô ấy, Lê Mưu Viễn để cho v


Snack's 1967