Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Hữu Độc

Nữ Nhân Hữu Độc

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

i của anh, liên tưởng đến chuyện khác, "Là anh giúp tôi?"
Anh Hào thế nhưng đã quá lâu không có tìm cô gây phiền phức, không phù hợp quy tắc của bên kia, cô từng tận mắt thấy qua anh Hào dẫn người tới tay đánh chân đá vào người kia, đối phương không chỉ có bị đánh, còn phải quỳ xuống cầu xin bỏ qua cho một nhà già trẻ. Nhiều ngày như vậy, cô hình như sống quá mức an nhàn, thế nhưng đem mấy thứ này bỏ qua một bên.
Lộ Thiểu Hành suy tư về ý nghĩa sâu xa trong giọng nói của cô, mãi đến khi đoán được, khóe miệng nhếch lên. Anh cười, cực kỳ không đúng, khóe miệng bên phải hơi nhếch lên, bên trái khóe miệng lại không nhúc nhích tí nào, bên phải khóe miệng khi cười nếp nhăn trên mặt mơ hồ cất giấu một chút không đứng đắn. Bản thân của anh vốn có tính tình đứng đắn có khuynh hướng ngoan ngoãn, thêm chút không đàng hoàng này.
Nhưng tại sao không có thể hiện ra, ngược lại có vẻ làm cho người ta cảm thấy say mê.
Bất mãn chính mình lại đối với anh hài lòng, vì thế nhíu mày.
"Dự định báo đáp?" Anh thật muốn biết cô lấy cái gì báo đáp, không một chút nào để ý chút ngoại lệ nào. Anh cũng không phải nhà từ thiện gì, tự nhiên sẽ không làm không chuyện tốt.
Bề ngoài của người nhìn vô hại, trong lòng cũng giống nhau, vĩnh viễn đừng nghĩ người khác đến quá tốt, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ người khác đến quá xấu, nhất là những người đàn ông loại động vật này.
"Đúng là anh." Chỉ là muốn xác nhận mà thôi, báo đáp. . . Còn không có nghĩ xa như vậy.
"Cô nghĩ là ai?" Tay anh nắm ghế dựa bên cạnh, đứng lên thu lại nụ cười vừa rồi, giọng điệu rất bình thản, "Trác Dực Đình?"
Cô cắn môi, kỳ thật cô không có nghĩ qua Trác Dực Đình, vừa rồi cũng chỉ là đột nhiên nhớ tới mới hỏi anh, nhưng anh đã hỏi như vậy, cô lại không muốn phủ nhận.
Nếu phủ nhận, đó là gián tiếp thừa nhận, cô tình nguyện là anh cũng không phải là Trác Dực Đình?
Cô cảm thấy được chính mình tiến vào một con hẻm nhỏ bẩn thỉu, khi đi ra, toàn thân mình cũng dơ bẩn, nhưng cô không muốn bị người khác nhìn thấy, mỗi một người nhìn thấy cô dơ bẩn đều có thể làm cho cô cảm thấy tự ti. Cô rất hi vọng, ngẩng đầu, giả vờ những người này không nhớ cô là ai. Hoặc là, người biết cô là ai, cũng không có nhìn thấy cô tiến vào con hẻm nhỏ bẩn thỉu kia.
Nhưng sự im lặng này, ở trong mắt Lộ Thiểu Hành chính là ngầm thừa nhận.
Cái gì cũng không có nói, đều trở về vị trí của mình.
Đoạn thời gian gần đây, Lộ Thiểu Hành rất ít xuất hiện trong tầm mắt của đám người này, vì thế vừa mới tiến vào, trở thành đối tượng trong miệng mọi người trêu chọc. Lộ Thiểu Hành mỉm cười không nói.
"Nhị thiếu, cậu cùng Trác huynh hoàn toàn có thể cùng nhau nhận trừng phạt nha, mất tích đều lựa chọn cùng một thời gian." Trang Chu cầm rượu đối với hai người cười ha hả.
Lương Hạo tùy ý cầm một viên giấy gần người nhất, trực tiếp ném tới đầu của Trang Chu, đứa trẻ này, nói chuyện không nhìn tình huống, Trang Chu không hiểu nhìn Lương Hạo, Lương Hạo nhưng lại làm động tác im lặng đối với anh ta.
Trác Dực Đình bưng lên một chén rượu, ngồi vào trước mặt Lộ Thiểu Hành, trên mặt nhìn không ra biểu tình gì.
Người, có đôi khi rất kỳ quái, một đoạn tình cảm mất đi, không đi trách đương sự, lại thích tìm người mà họ cho là làm mất đi đoạn tình cảm kia. Đàn ông phụ nữ đều giống nhau, không biết là quá mức sợ hãi mất đi bên kia, hay là luyến tiếc nên trách cứ, vì thế đành phải đem tất cả bất mãn đặt vào trên người một người khác.
Lộ Thiểu Hành giương mắt, liền nhìn Trác Dực Đình.
Hai người ngồi mặt đối mặt.
Trác Dực Đình đánh giá Lộ Thiểu Hành, mặt không chút thay đổi.
Lộ Thiểu Hành tự nhiên cũng đón nhận ánh mắt khiêu khích của đối phương.
Lương Hạo bên kia, biết một chút nội tình nhìn chằm chằm hai người, thực sự sợ hãi sẽ xảy ra ầm ĩ, đều là một vòng tròn của người, truyền ra ngoài, thực sự không tốt. Hơn nữa, để cho những người ở đây biết cũng không tốt lắm, người không có quyền nói, đành phải làm người đứng xem.
"Chúng ta quen biết đã bao lâu?" Trác Dực Đình nhướng mày.
Không đợi Lộ Thiểu Hành suy nghĩ xong, "Từ trung học bắt đầu quen biết." Dừng lại, dường như nhớ ra cái gì đó, khi cười mặt lộ ra nếp nhăn, "Tốt nghiệp trung học cậu một lòng muốn thi đậu viện của trường học, thời điểm điền nguyện vọng bị cha cậu sửa lại, nhất định phải kéo tôi sang tỉnh khác, lúc ấy còn đau lòng một thời gian dài."
Lộ Thiểu Hành nghe anh nhớ lại, cười không nổi, mở đầu như vậy, cũng thật làm cho người ta...
Bọn họ cũng từng bày tỏ lòng mình một thời gian rất dài, cùng rất nhiều bạn bè như vậy, dần dần ít liên hệ, cảm tình cũng phai nhạt không ít... Nhưng gặp mặt, cảm giác quen thuộc cũng không giảm bớt.
Lộ Thiểu Hành liếc mắt một cái nhìn ánh mắt không chớp của Lương Hạo, người kia thật đúng là "May mắn không làm xấu hổ".
"Muốn đánh nhau một chút sao?" Lộ Thiểu Hành cảm thấy được, ở một số thời điểm có lẽ chính mình thiếu nợ, đối với những kỉ niệm này, anh ta vẫn chưa nói tới xúc động, có chỉ là Trác Dực Đình tính kế chính là đã biết sự kiện kia mà thôi.


Insane