Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341547
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.
a cô, đi nhanh về phía trước.
May mắn trong thang máy không có người khác.
Cô cố gắng bước nhanh chân hơn, đuổi kịp tiết tấu của anh.
Đi quá nhanh, khi tới cửa, không ngừng hít thở.
Sau khi Lộ Thiểu Hành mở cửa, mắt liếc nhẹ một cái. Thực ra nhìn không có cảm xúc, cô cô cảm thấy châm chọc vô cùng. Loại tâm lí cẩn thận này không ngừng quấy phá, cô đứng ở cửa, không đi vào bên trong.
Vì cái gì cô phải ở lại trong này?
Chính cô cũng có chỗ ở, không cần ở lại chỗ này.
Khi nội tâm của cô còn đang lựa chọn, Lộ Thiểu Hành đã đi tới, đem cô kéo đi vào, thuận tay đem cánh cửa hung hăng đóng lại.
Cô bị anh đặt ở góc tường, cả người cô đều bị thân thể anh che dấu, cho thấy cô nhỏ bé cỡ nào. Chỉ là cô không có nửa phần mảnh mai của Lâm Đại Ngọc, trong lúc đó sức lực của cô hoàn toàn không phải là đối thủ của anh.
Một bàn tay của Lộ Thiểu Hành chống ở trên tường, ngay cả đèn cũng không có mở, nhưng là không cần, cô có thể cảm nhận được nhịp tim của anh, cảm nhận được sự hiện hữu của anh. Hơi thở của anh, vây xung quanh cô.
Thật lâu thật lâu trước kia, cô nằm ở trên giường, rất buồn chán suy nghĩ. Cô nghĩ đến anh, anh đang làm cái gì? Anh cũng thuộc một loại người trên thế giới này, giờ này phút này, đến tột cùng anh đang làm cái gì.
Cô có chút muốn biết anh làm cái gì. Ngay cả suy nghĩ tầm thường "Anh có nghĩ đến em hay không." Cũng không có nghĩ tới.
Giờ phút này đây, anh ở bên cạnh cô không cần suy nghĩ.
Anh nhìn cô, cô cũng nhìn anh.
Khi thân thể dần dần trở lên cứng ngắc, Lê Họa vươn tay, muốn đẩy anh ra.
Anh bất động.
Khóe miệng nhếch lên, giống như châm chọc cô không biết tự lượng sức mình, anh ở giữa ánh sáng màu vàng giống như biến thành một con dã thú, bình thường ôn nhuận như ngọc (ôn nhu dịu dàng), khi tức giận chính là loại dáng vẻ này, nhìn chằm chằm cô, giây tiếp theo sẽ đem cô ăn sạch, cái gì cũng không còn lại.
Cô lại bắt đầu run rẩy, luôn vô ích như vậy.
Lộ Thiểu Hành cuối cùng không chơi loại trò chơi nhàm chán "Ngươi bất động" "Tôi cũng không động" này, vươn tay trái ra, nắm lấy người của cô, hình như muốn cô nhìn rõ ràng hơn.
Cô giãy không ra.
"Anh muốn làm gì?"
Cuối cùng tay anh không hề nắm lấy người của cô, mà trượt đến cổ của cô, đầu ngón tay lạnh ngắt của anh, vẽ ở trên làn da của cô, làm cho cả người cô run rẩy, khi cô chuẩn bị phản ứng, anh đã ôm cổ cô, đầu lưỡi liếm vành tai của cô, "Anh."
Làm chuyện xấu mới khiến cho người ta muốn ngừng mà không ngừng được thích thú, anh cảm giác sâu sắc đồng ý.
Một bên anh hôn cô một bên xé rách quần áo của cô, tay anh giống như một con dao sắc bén, nháy mắt đem toàn bộ quần áo của cô kéo xuống, cô không thể tự chủ được suy nghĩ
Khí lạnh trong không khí nhanh chóng truyền đến người cô, cô hoảng sợ nhìn anh, mà anh vẫn chống đỡ cô ở bên tường như cũ.
Anh nhìn thân thể của cô, có sự hưng phấn, "Chúng ta thử xem. . ." Thời điểm uống rượu, không biết là ai mang theo chê cười, nói đến đây dáng vẻ không tệ. . . Đương nhiên anh cũng không có để ý, nhưng một phút này, đáng ghét rất muốn tới thử.
Khi cô giật mình sững sờ, anh cũng đem quần áo dư thừa của mình cởi ra, động tác rất mạnh rất nhanh.
Tay anh trượt đến trước ngực cô, trong đầu không ngừng xuất hiện nội dung của những bộ phim X, sức lực nhào nặn trên tay càng lớn hơn, nhất là người cô vì thế mà hình thành run rẩy. Chạm đến cảm thụ, thật làm cho người khác không đành lòng dừng lại.
Một bàn tay của anh từ giữa ngực cô trượt xuống, giống như muốn ở trên thân thể của cô lưu lại dấu vết. Anh cố tình chỉ dùng một ngón tay, chậm rãi trượt xuống, cảm xúc của toàn thân dường như cũng dồn lại một chỗ, cùng với động tác trên tay của anh.
Anh rõ ràng không có làm cái gì. Cô phải gắt gao nắm lấy anh, nếu không nhanh sẽ đứng không vững.
Tay anh còn đang di chuyển, biểu tình trên mặt có chút giống một đứa nhỏ muốn làm chuyện xấu sắp thực hiện được. Dừng ở xung quanh vùng cấm, anh không chỉ vươn một ngón tay, mà là xòe bàn tay ra, ở giữa hai chân cô đột ngột tiến vào.
Thân thể của cô uốn cong theo động tác của anh, dần trượt xuống, "Đừng. . ."
Cô còn đang không ngừng run rẩy, mà anh cũng không để ý tiến vào không ngừng xoa nắn, ánh mắt lại gắt gao nhìn mặt của cô. Ánh mắt của anh làm cho cả người cô không được tự nhiên, rồi lại bất lực. Tay ôm lấy đầu của anh, không cho phép anh nhìn chằm chằm mặt của mình.
Mà khi mặt của anh dán trên ngực của cô, theo bản năng liền cắn một cái, miệng không ngừng dùng sức, cùng với một bàn tay dùng sức.
Mà chân của cô không tự chủ được mở ra.
Cô gần như đã khóc ra, tay kéo tóc của anh, trong lòng mang theo ý muốn trả thù để cân bằng lại.
Anh mang theo cảm giác tự ngược hưng phấn, hoàn toàn không để ý tới tóc đã bị cô kéo mấy lần, ở chỗ sâu trong ngón tay, tìm được địa phương mang theo ẩm ướt, không có do dự, trực tiếp tiến vào. Nhận ra cô trên người mình run rẩy, tốc độ của tay bắt đầu chậm lại, từng chút từng chút vào vào ra ra, mang theo cảm giác trắng mịn xa lạ. Thật sự là kỳ lạ,