Chàng Trai Trong Hoa Hướng Dương
Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342476
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2476 lượt.
châm chọc, trong lòng hắn hận thấu Diêu Nhược Thấm .
Diêu Sơn nghe ra Thượng Quan Cẩn không vui, vội vàng cười làm lành, nói, "Nhược Thấm không hiểu chuyện, Bát hoàng tử điện hạ không nên so đo cùng nó."
"Hừ! Chẳng lẽ là bởi vì Tam ca chết, trong lòng vãn còn oán hận?"
Thượng Quan Cẩn không để ý tới Diêu Sơn hoà giải, chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn Diêu Nhược Thấm.
Diêu Nhược Thấm rất bất mãn nhìn Thượng Quan Cẩn, Thượng Quan Cẩn có gì đặc biệt hơn người, nếu không phải nàng thuyết phục phụ thân toàn lực trợ giúp hắn, hắn nhất định còn chưa thể ngồi lên ngôi vị hoàng đế đâu, cư nhiên không biết tri ân đồ báo?!
Diêu Sơn nhìn thấu sự bất mãn của Thượng Quan Cẩn với Diêu Nhược Thấm, chân mày khẽ nhăn. Ông từ nhỏ đã rất sủng ái Diêu Nhược Thấm , người đời đều nói hắn sủng ái nữ nhi, nhưng hắn đối tốt với Diêu Nhược Thấm, cũng chỉ vì Diêu Nhược Thấm cùng Thượng Quan Triệt là thanh mai trúc mã, sau này có thể ngồi lên vị trí mẫu nghi thiên hạ mà thôi.
"Nhược Thấm, còn không xin lỗi Bát hoàng tử điện hạ?!" Diêu Sơn trợn mắt nhìn Diêu Nhược Thấm, trong mắt đã hiện lên tia không vui.
Thuở nhỏ Diêu Nhược Thấm kiêu căng đã quen, huống chi nàng vẫn luôn xem thường Thượng Quan Cẩn, Diêu Sơn lại chưa bao giờ rống nàng, không khỏi uất ức nói, "Phụ thân, ta sai chổ nào! Là hắn xử oan ta! Ta đầu phải vì Thượng Quan Triệt chết đi mà tâm tồn oán hận?"
"Sao ngươi không nghe lời như vậy?!" Diêu Sơn thấy Diêu Nhược Thấm cư nhiên phản bác lời của ông…, không khỏi càng thêm tức giận, quát Diêu Nhược Thấm, còn tức giận đẩy Diêu Nhược Thấm ra.
"A."
Diêu Nhược Thấm bị Diêu Sơn đẩy, sắc mặt lập tức chuyển thành trắng bệch, nàng cắn môi, tựa hồ đang phải chịu đựng đau đớn.
Diêu Sơn thấy phản ứng của Diêu Nhược Thấm, mới nhận thức được, vừa rồi ông quá mức tức giận, hẳn đã đẩy trúng nơi cánh tay Diêu Nhược Thấm bị thương, cũng khó trách Diêu Nhược Thấm sẽ như vậy.
"Đúng rồi, ta vẫn muốn hỏi, tay Nhược Thấm muội muội làm sao mà bị thương?!" Thượng Quan Cẩn liếc nhìn Diêu Nhược Thấm, trong mắt mang theo vài phần tò mò, cũng không hề có một tia quan tâm.
Diêu Nhược Thấm bây giờ đã đau đớn nói không ra lời, sao còn có ý định trả lời vấn đề của Thượng Quan Cẩn, Thượng Quan Cẩn nhìn Diêu Nhược Thấm không trả lời, trong lòng không khỏi một hồi tức giận.
"Hừ! Đại tướng quân, xem ra ngươi không đặt ta trong mắt?!" Thượng Quan Cẩn không nói chuyện với Diêu Nhược Thấm nữa, chuyển ánh mắt qua hướng Diêu Sơn.
Ánh mắt Diêu Sơn nhìn Thượng Quan Cẩn chấn động. Trong đôi mắt Thượng Quan Cẩn rõ ràng thoáng qua sát ý, xem ra hắn là bởi vì Diêu Nhược Thấm mà đã thật nổi giận, nếu mình không dạy dỗ Diêu Nhược Thấm một phen, chỉ sợ khó có thể làm cho Thượng Quan Cẩn hết giận, nghĩ tới đây Diêu Sơn đột nhiên đứng lên, hung hăng cho Diêu Nhược Thấm một cái tát.
Diêu Nhược Thấm hiện tại đã đau đến đứng không vững rồi, lại phải hứng chịu một cái tát như vậy của Diêu Sơn, cả người cũng ngã trên mặt đất, làm đầu va đập đến bị thương, cơ hồ đau nói không ra lời, cau mày, ánh mắt tràn đầy biểu hiện không thể tin nhìn Diêu Sơn.
Người phụ thân này từ nhỏ đã đối với nàng yêu thương vô cùng, thế nhưng bây giờ lại đối với nàng như vậy?
"Nhìn cái gì mà nhìn? ! Lão phu không cho ngươi chút dạy dỗ, ngươi sẽ không biết quy củ là gì mất! Bát hoàng tử điện hạ là hoàng đế tương lai, người như ngươi có thể hổn hào được sao?" Diêu Sơn lạnh lùng nhìn Diêu Nhược Thấm, trong mắt làm sao còn có tình thương mà bình thường vẫn dành cho nàng chứ.
Thẩm Thiển Mạch thấy một màn như vậy, khóe miệng không khỏi nâng lên nụ cười lạnh. Đây chính là phụ tử tình thâm sao, nàng vẫn cho rằng Diêu Sơn đối với Diêu Nhược Thấm là vô cùng thương yêu, không nghĩ tới, trước mặt quyền thế cùng với uy hiếp đến tánh mạng của mình, thì cái loại tình thương này mà nói cũng chỉ là hư vô.
"Khoan đã!" Diêu Sơn hướng về phía thủ vệ bốn phía quát, sau đó ngước mắt nhìn về phía Thượng Quan Cẩn, "Bát hoàng tử điện hạ không khỏi quá nóng vội đi, ngươi cho rằng giết chết ta rồi, là có thể lấy được binh quyền? ! Không ngại nói cho ngươi biết, nếu như ngươi giết chết ta rồi, Trương phó ngay lập tức sẽ khởi binh làm phản!"
"Vậy sao? !" Khóe miệng Thượng Quan Cẩn nâng lên một chút ý cười, thương hại nhìn liếc nhìn Diêu Sơn, không sao cả nhún vai một cái, nói, "Là Trương phó sao? Đợi sau khi ngươi chết, nếu không ngại ngươi xuống Âm Tào Địa Phủ mà tìm hắn! Toàn bộ binh quyền hiện tại của ngươi đã nằm trong tay Tống Tiên rồi, cũng chính là ở trong tay Bổn vương!"
Diêu Sơn nghe Thượng Quan Cẩn nói vậy, trong mắt thoáng qua một tia tàn nhẫn, hướng về phía Thượng Quan Cẩn quát, "Không nghĩ tới thủ đoạn của Bát hoàng tử điện hạ lại tàn độc như thế!"
"Quá khen!" Thượng Quan Cẩn lạnh lùng đáp, nhìn lướt qua các thủ vệ, nói, "Còn chờ cái gì? ! Còn không mau động thủ? !"
Thủ vệ nghe Thượng Quan Cẩn phân phó lập tức hướng Diêu Sơn phóng tới, một đại tướng quân như Diêu Sơn cũng không phải là chỉ