Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342754
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2754 lượt.
t đạo Thiên Thiên, để Thiên Thiên ngã vào lòng Huyền Minh.
Thẩm Thiển Mạch nhìn thuộc hạ Đường Môn xung quanh, đôi mắt âm trầm không gì sánh được, nụ cười lãnh khốc, bạch lăng trong tay bay ra như Tu La lấy đi mạng người khác. Chỉ với ánh mắt lạnh lẽo đã giết sạch thuộc hạ Đường Môn.
Cảnh tượng như đang ở địa ngục. Tuyệt đối là địa ngục. Chỉ trong một nén nhang, trên trăm thuộc hạ Đường Môn đều nằm trong vũng máu. Gió thổi qua làm tay áo trắng của Thẩm Thiển Mạch tung bay, ngay cả bạch lăng cũng cuốn lên. Trong mắt nàng chỉ có một màu máu, cười lạnh lẽo nhìn đống thi thể nằm đầy đất.
Máu chảy thành sông, vườn hoa với đầy những bông hoa tươi đẹp lúc này đều bị máu nhuộm đỏ. Khắp nơi là thi thể, không biết là người của Đường Môn hay là người của Thất Tuyệt sơn trang.
Khung cảnh tịch mịch, yên ắng như đã chết. Toàn bộ người Đường Môn đều chết, không còn ai sống sót. Mà người của Thất Tuyệt sơn trang thì chấn kinh đến mức không nói được một lời.
Bọn họ tận mắt thấy được cung chủ Ma Cung như một sát nhân cuồng ma, bạch lăng đi qua nơi nào thì nơi đó không còn người sống, tất cả người Đường Môn muốn tránh cũng không kịp, đều chết trong tay "hắn". Mà sau khi giết người cung chủ Ma Cung chỉ lạnh lùng đứng như thế, tưởng chừng như mọi chuyện vừa xảy ra mới rồi như một giấc mộng mà thôi.
"Dám làm Thiên Thiên bị thương, đừng mong sống mà ra khỏi nơi này! Đường Môn, không thể không diệt!" Ngữ điệu Thẩm Thiển Mạch băng lãnh tột cùng, lời ra rất chậm, tiếng cũng không vang, thế nhưng sự rét buốt trong lời nói lại chui vào trong lỗ tai mỗi người ở đây, khiến bọn họ sợ hãi không thôi. Trong lòng của bọn họ đồng thời có một nhận thức chung, đó chính là đắc tội với Ma Cung, quả nhiên muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong!
Thẩm Thiển Mạch cũng không có bận tâm đến thần sắc người Thất Tuyệt sơn trang khi nhìn nàng. Nụ cười lạnh lùng vẫn hiện trên môi. Đường Môn, đầu tiên là gián tiếp khiến Tư Đồ Cảnh Diễn bị thương, giờ lại còn khiến Thiên Thiên trúng độc, "món quà" này, nàng tuyệt đối sẽ không quên, cũng sẽ không dễ dàng mà bỏ qua cho Đường Vân!
"Sao rồi?" Sự lạnh giá trong mắt Thẩm Thiển Mạch chuyển thành cưng chìu khi nhìn Thiên Thiên, đau lòng nhìn cánh tay đang chảy máu cùng với vết thương đã biến thành màu đen của nàng.
"Hu hu hu. Cung chủ... Em đau quá." Thiên Thiên bụm vết thương, vừa rơi lệ vừa nũng nịu với Thẩm Thiển Mạch.
Huyền Minh thấy bọ dạng Thiên Thiên khóc thì kinh ngạc. Vừa rồi lúc bị thương, ngay cả hừ Thiên Thiên cũng không có, lại còn lạnh lùng tiếp tục giết người. Giờ vừa thấy Thẩm Thiển Mạch thì cứ như đứt tuyến lệ vậy.
Người Thất Tuyệt sơn trang xung quanh lại có chung một nhận thức. Cung chủ Ma Cung quả nhiên là thích tiểu nha hoàn bên cạnh mình, hóa ra nãy tàn nhẫn giết người không chớp mắt là vì tiểu nha hoàn à. Bây giờ bọn họ rốt cuộc thấy được cái gì gọi là vượt ải giận giữ vì hồng nhan rồi.
"Thiển Mạch." Giọng nói dịu dàng của Huyền Lâu truyền vào tai, người Thất Tuyệt sơn trang lúc này đã rời khỏi hiện trường, chỉ còn lại mỗi Thiên Thiên và Huyền Minh.
Thẩm Thiển Mạch nhướng mày, Huyền Lâu luôn giữ thần tình lạnh băng cộng thêm mấy phần dịu dàng luôn gọi nàng là cung chủ, nay sao lại bất chợt gọi tục danh của nàng?
Huyền Lâu cũng không biết vì sao lại gọi tên nàng nữa. Chỉ là khi nhìn những thi thể trên mặt đất này, sự đau lòng trước giờ chưa có ở hắn mà giờ lại đau lòng vì Thẩm Thiển Mạch. Bất tri bất giác lại gọi tên nàng ra, bởi vì hắn cảm thấy, nàng cũng chỉ là một nữ tử thông thường, cũng không phải là thần.
Hắn muốn bảo vệ nàng. Thế nhưng hắn biết, nàng không cần. Đúng vậy. Nàng không cần bảo vệ, hoặc là, không cần hắn bảo vệ.
"Đại ca, huynh mau tìm đại phu cho Thiên Thiên đi! Trên kiếm đám cẩu kia đều bôi độc hết đó! Đệ mặc dù đã cho Thiên Thiên uống giải độc đan, nhưng khó bảo toàn không có vấn đề gì nha!" Huyền Minh vội vàng cắt ngang lời Huyền Lâu.
"Độc đã được giải rồi." Thẩm Thiển Mạch liếc nhìn Huyền Minh. Thuộc hạ Đường Môn đều thích bôi độc trên thân kiếm, chẳng qua cũng không phải kịch độc gì cả, giải độc đan đã phát huy hiệu quả của nó.
Thấy thần sắc lo lắng của Huyền Minh, lòng của Thẩm Thiển Mạch lại có thêm chút ấm áp. Huyền Minh ngược lại rất quan tâm tới Thiên Thiên. Vừa rồi Thiên Thiên đã nguyện ý liều mình cứu Huyền Minh mà bị thương, chắc hẳn cũng có vài phần tình ý với Huyền Minh rồi.
Thiên Thiên một mực đi theo nàng, giờ đã tròn sáu năm rồi. Nàng luôn coi Thiên Thiên là thân muội muội, mà vấn đề nơi chốn của Thiên Thiên cũng là điều nàng một mực lo lắng.
Hôm nay thấy được Thiên Thiên và Huyền Minh, nàng ngược lại thấy Huyền Minh là một đối tượng tốt. Thái độ làm người đơn thuần, lại thích Thiên Thiên, huống chi hắn có một đại ca lợi hại thương yêu hắn, như thế Thiên Thiên cũng không đến mức mất đi sự che chở.
"May quá may quá." Huyền Minh cũng thở ra, ân cần nhìn Thiên Thiên, yêu thương hỏi, "Có phải rất đau không? Đều tại ta không tốt."
"Hừ! Nói võ công ngươi kém cỏi ngươi còn không nhận, ch