XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2758 lượt.

ét mà run, gió khẽ phất qua cũng trở nên giống như gió lạnh cõi âm.






Thẩm Thiển Mạch ngước mắt nhìn lại, người tới mặc một bộ trường bào màu đỏ sậm, ngũ quan cũng như giọng nói, thiên về âm nhu, khóe môi treo một nụ cười âm ngoan, một đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại, lộ ra sự ác độc.
Huyền Lâu khẽ nghiên người, đứng ở trước người Thẩm Thiển Mạch, vẻ mặt nhàn nhạt, giọng điệu cũng cực kỳ lạnh lẽo, "Đường Môn Thiếu chủ, Huyền Lâu hữu lễ."
"Thiếu Trang Chủ Thất Tuyệt Sơn Trang cần gì phải khách khí? Chúng ta không phải đã sớm gặp mặt rồi sao? Độc của lệnh phu nhân, đã được giải rồi sao?" Đường Vân nhìn thấy Huyền Lâu cũng không ngoài ý muốn, chắc hẳn những tên chó săn kia cũng đã sớm đem tin tức Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu cùng nhau vào biệt viện nói cho hắn biết.
Huyền Lâu nghe Đường Vân nói tới độc của mẫu thân mình, đôi mắt tối lại, sắc mặt cũng biến thành càng thêm âm trầm, khí thế cả người một chốc liền trầm xuống.
Ngay một khắc này, Đường Vân liền ra tay, một tay ám khí giống như được một sợi tơ dẫn dắt, chuẩn xác không lầm mà hướng các đại yếu huyệt trên thân Huyền Lâu vọt tới.
"Có qua có lại mới toại lòng nhau!" Thẩm Thiển Mạch nâng lên một nụ cười mỉm nhẹ nhàng nhưng đầy sát ý, khẽ hé đôi môi đỏ mộng, giọng điệu thản nhiên nói, nói thì chậm nhưng xảy ra lại rất nhanh, trong nháy mắt, ám khí trên sợi tơ của Thẩm Thiển Mạch toàn bộ hướng Đường Vân bay tới, Đường Vân vội vàng tăng nhanh tốc độ chuyển thân, thối lui ra ngoài một khoảng cách lớn, vừa xoay người, vừa nhếch nhác tránh thoát ám khí tập kích.
Sắc mặt của Đường Vân âm trầm mấy phần. Tuổi thơ của hắn đi học tập ám khí, trong võ công hắn không dám nói mình xuất thần nhập hóa, thế nhưng một tay công phu về ám khí, cho tới này chưa từng gặp phải địch thủ.
Trước đó cùng Huyền Lâu so chiêu, mỗi lần bị Huyền Lâu tránh thoát được ám khí của hắn, hắn đã cảm thấy thật muốn nổi giận, hôm nay vị Cung chủ Ma Cung này, cư nhiên cách cự ly gần như vậy, lại tránh được tất cả ám khí công kích, thậm chí, hắn ta còn rất tự nhiên đem những ám khí này trả lại tất cả?
Hừ! Kể từ khi Đường Vân xuất đạo cho tới bây giờ chưa bao giờ gặp tình trạng chật vật như vậy! Lần này, hắn nhất định không thể không lấy mạng vị Cung chủ Ma Cung này! Cho dù là chủ tử đã hạ lệnh, chỉ cần bắt được Võ Lâm Minh Chủ, không cần đối với Cung chủ Ma Cung đuổi tận giết tuyệt, hắn cũng không thể bỏ qua cho người đàn ông này!
"Cung chủ Ma Cung quả nhiên danh bất hư truyền!" Đường Vân thu lại tâm tư, mặt tràn đầy âm trầm nhìn Thẩm Thiển Mạch, lộ ra hàm răng nanh giống như ma cà rồng, tản ra ánh sáng âm trầm.
Vẻ mặt trên mặt Thẩm Thiển Mạch không hề thay đổi, hình như đối với câu nói nhìn như khen tặng nhưng kì thực lại tràn đầy tức giận của Đường Vân rất là hưởng thụ, rồi nhẹ nhàng bay trở về bên người Huyền Lâu.
Mới vừa rồi nàng chính là cố ý đến gần Đường Vân, vì chính là muốn cho Đường Vân một cái hạ mã uy, mặc dù ngoài mặt chỉ có một mình Đường Vân, thật ra thì gian phòng này âm thầm mai phục không biết bao nhiêu người của Đường môn, nàng là nhất thanh nhị sở.
Hiện tại, chưa phải là thời điểm đối đầu ngươi chết ta sống cùng Đường Môn. Huống chi, coi như giết chết được Đường Vân, cũng không giải quyết được cả Đường Môn. Mà nàng hiện tại phải làm, chính là hạ thấp nhuệ khí của Đường Môn, đồng thời, cũng là nói cho Đường Môn, hoặc là, nói cho cả võ lâm biết, lần này, Ma Cung muốn tới để tranh đoạt cái vị trí Võ Lâm Minh Chủ này, hơn nữa, còn có Thất Tuyệt Sơn Trang ủng hộ!
"Mới vừa rồi rất nguy hiểm." Huyền Lâu khẽ nhíu nhíu mày, nói khẽ với Thẩm Thiển Mạch. Mới vừa rồi thời điểm nhìn Thẩm Thiển Mạch tránh những ám khí kia của Đường Vân, tim của hắn cơ hồ nhảy tới cổ họng rồi, so với việc hắn tự mình đối mặt những ám khí kia còn đáng sợ hơn.
Hắn thừa nhận, mới vừa hắn là rất hoản loạn. Một nháy mắt kia, hắn chỉ cảm thấy, nếu Thẩm Thiển Mạch có một chút thương tổn nào, cho dù là dốc hết toàn bộ thế lực của Thất Tuyệt Sơn Trang, hắn cũng muốn đem Đường Môn san thành bình địa!
Thẩm Thiển Mạch khẽ hướng Huyền Lâu cười cười, coi như là đáp tạ đối với quan tâm của Huyền Lâu.
Nguy hiểm sao? ! So với cái này chuyện nguy hiểm hơn, nàng còn trải qua rất nhiều đấy. Nếu không, vị trí Cung chủ Ma Cung này là làm sao làm tốt được chứ? Người giang hồ mặc dù sợ Ma Cung, nhưng cũng không đại biểu không người nào dám động đến nàng. Gian truân trong đó, chỉ sợ cũng chỉ có chính nàng mới hiểu.
Muốn còn sống. Chỉ có không ngừng trở nên mạnh mẽ. Chỉ có mạnh mẽ đến bất luận kẻ nào cũng không tổn hại được mình, mới có thể sống được tốt hơn. Cảnh Diễn, chàng cũng nghĩ như vậy phải không. Ta hiểu, chàng muốn giúp ta, nhưng là, ta nói rồi, ta sẽ không trở thành người khiến chàng phải liên lụy, ta không cần chàng bảo vệ, cái ta muốn chính là đứng ở bên cạnh chàng, cùng chàng cùng nhau nhìn thiên hạ giang sơn như họa này.
"Không biết Cung chủ Ma Cung cùng Thiếu Trang Chủ Thất Tuyệt Sơn Trang tới Đườn