Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.

g Môn của ta có gì muốn làm! ?" Đường Vân mới vừa rồi bị thua thiệt, trong lòng cũng rất là khó chịu, thái độ hướng về phía Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu càng thêm khó chịu, trong mắt đều là sự ác độc.
"Chúng ta chỉ là tùy ý đi một chút, không cẩn thận liền đi tới biệt viện Đường Môn này." Thẩm Thiển Mạch nhíu lông mày, không chút để ý nói, sự miệt thị trong giọng nói khiến Đường Vân giận đến mặt mũi trắng bệch.
Tùy ý đi một chút, không Cẩn thận đi vào biệt viện? ! Đây không phải rõ ràng là nhục mạ thủ vệ Đường Môn của hắn không nghiêm sao, hay nói thủ vệ sâm nghiêm, thật ra thì không chịu nổi một kích, căn bản đều không cần phí tâm tư, tùy ý cũng có thể đi vào? ! Giỏi cho một tên Cung chủ Ma Cung! Thù này xem như kết.
Khẽ nheo mắt lại, giọng nói mang theo vài phần ác độc, Đường Vân cười nói, "Như thế, Bổn Thiểu Chủ sẽ không tiễn!"
Thẩm Thiển Mạch cười cười tỏ vẻ không sao cả, đây là nói rõ Đường Vân đang hạ lệnh trục khách rồi. Nàng chỉ là lên tiếng mỉa mai một chút à, phải dùng tới hận đến cắn răng nghiến lợi như vậy sao, tuy nhiên nàng cũng không có hứng thú tiếp tục lưu lại cái chỗ âm trầm này, nếu mục đích đã đạt được, vậy thì lúc này cũng nên rời đi thôi.
"Thiếu Trang Chủ, mời." Thẩm Thiển Mạch nói cười ríu rít, không thấy chút nào bối rối, hướng về phía Huyền Lâu cười nói.
Huyền Lâu khẽ vuốt cằm, theo sau Thẩm Thiển Mạch tự nhiên rời đi, phong thái này, giống như bọn họ thật sự chỉ là nhàn nhã tãn bộ, đi nhầm địa phương mà đi tới Đường Môn, sau đó lại tiêu tiêu sái sái phủi mông một cái liền chạy lấy người mà thôi.
Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu chân trước vừa mới rời đi, Đường Vân chân sau liền nổi giận, một chưởng chém nát một chậu hoa tươi bên cạnh, nơi nơi đều là giận ý âm trầm, vẻ mặt âm nhu càng phát đáng sợ hơn.
"Thiếu chủ bớt giận." Giờ phút này, thủ hạ Đường Môn ẩn giấu ở trong sân mới dám hiện thân, từng người một run run rẩy rẩy nói với Đường Vân.
Tính khí Đường Vân bọn họ không phải là không rõ ràng, thời điểm thịnh nộ nổi cơn, chuyện gì cũng có thể làm được. Nhưng bọn hắn lại không dám tự tiện rời đi, chỉ đành phải nhắm mắt trấn an nói.
"Mặc Trì! Huyền Lâu! Được, tốt! Đường Vân ta cái nhục ngày hôm nay, nhất định hoàn trả gấp trăm lần!" Đường Vân bạo phát rống lên, đưa tay đem tên thủ hạ ở giữa chính là người mới vừa rồi lên tiếng gọi hắn bớt giận giết chết ngay lập tức, trong tròng mắt ác độc chợt lóe lên, "Bớt giận? ! Nói Bổn Thiểu Chủ thế nào bớt giận!"
Bọn thủ hạ nhìn đến đồng bạn của mình bị giết, cũng không dám nói thêm cái gì, chỉ là từng người một cúi đầu nhìn Đường Vân, im lặng không lên tiếng, sợ mình nói sai cái gì, liền chọc cho Đường Vân nổi điên lên.
Đôi mắt âm ngoan của Đường Vân quét qua mấy chục thủ hạ đứng ở trong sân, tay áo bào vung lên, cũng không biết vung vẫy rơi ra cái gì, sắc mặt của những thủ hạ kia lập tức thay đổi, lập tức lấy tay đi bịt mũi, nhưng đã là chậm quá, bột này đã bị bọn họ hút vào một chút rồi.
Chỉ thấy những thủ hạ kia từng người một xụi lơ đến trên mặt đất, vẻ mặt trên mặt khổ sở không chịu nổi, từng người một nhìn Đường Vân, có người giùng giằng ra tiếng, nói, "Thiếu chủ, thật là lòng dạ độc ác."
Đường Vân chỉ là khinh thường nhìn một chút nhưng thủ hạ trên mặt đất vật lộn một phen rồi chết toàn bộ, trong mắt không có nửa phần thương tiếc, chỉ là sự âm ngoan cùng lạnh lẽo, "Hừ! Muốn trách, chỉ có thể trách các ngươi nhìn thấy nhưng chuyện không nên nhìn!"
Mới vừa rồi hắn bị Cung chủ Ma Cung đánh chật vật như vậy, chuyện như vậy, nếu để bọn phế vật này nhìn thấy, như vậy, mạng của bọn hắn cũng đã đến cuối rồi. Đường Môn cũng không thiếu mấy mười thủ hạ này, mà tôn nghiêm cùng địa vị của hắn, là không thể rung chuyển.
"Thật là độc ác." Giờ phút này, Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu là đường đường chánh chánh mà ngồi ở trên một cây đại thụ cách biệt viện Đường Môn không xa, đối thoại giữa Đường Vân cùng thủ hạ dưới tay hắn mặc dù không nghe được, nhưng hành động cùng việc làm của Đường Vân thì lại được nhìn thấy một rất rõ ràng.
"Sự tàn nhẫn của Thiếu chủ Đường Môn, đã thành danh rồi." Huyền Lâu nhìn một chút cảnh tượng bên kia, trong mắt cũng không thấy bao nhiêu đồng tình. Huyền Lâu là một người nhìn có vẻ dịu dàng kì thực lại là người rất lạnh lùng, một điểm này, Thẩm Thiển Mạch cũng đã sớm nhìn ra được.
"Vậy mà bản Cung chủ còn bị giang hồ truyền thổi là giết người không chớp mắt đấy." Thẩm Thiển Mạch làm như có chút uất ức chu mỏ một cái, trong đôi mắt có mấy phần không cam lòng.
Huyền Lâu nhìn một chút Thẩm Thiển Mạch bên người đột nhiên có mấy phần tính trẻ con, không khỏi cười lắc lắc đầu, Thẩm Thiển Mạch này, tại sao có thể có nhiều bộ dáng như vậy, mà từng bộ dáng, đều luôn khiến tim của hắn xúc động nữa chứ?
Khẽ cười cười, ôn hòa nói, "Tin đồn giang hồ, không thể tin hết."
"Vậy sao?" Lông mày của Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng khơi lên, lanh lẹ từ trên cây nhảy xuống, ánh mắt lạnh lùng trong trẻo, cười nói, "Chỉ là, lời đồn đãi về Bổn cung chủ, cũng không phải là giả."
Lông mày