Bùn Loãng Cũng Có Thể Trát Tường
Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2479 lượt.
ày thì đã tiến vào một âm mưu!
Tử Hà Phái căn bản là cơ sở ngầm mà Đường Môn xếp vào chính đạo! Mà việc Thanh Lam được nàng cứu, căn bản chỉ là một vở kịch. Đáng hận hơn chính là Thanh Lam lại lợi dụng sự phòng bị nàng mất đi với nàng ta để hạ độc nàng.
Đúng vậy. Nàng nghĩ lại. Khi hộ tống Thanh Lam quay về chỗ ở của Tử Hà Phái, Thanh Lam đã pha trà cho nàng. Lúc đó nàng cảm thấy màu sắc trà có phần cổ quái, thế nhưng lại cũng không để ý nhiều, kỳ thực đó là do Vô Tức Độc cùng với lá trà đã sinh ra phản ứng khi trộn vào nhau.
Thanh Lam đang ngồi ở khu vực Tử Hà Phái chợt cảm giác một ánh mắt ngoan tuyệt quét qua, cả người không tự chủ được run lên, ngước lên nhìn thì đối diện ngay với cặp mắt lạnh lùng của Thẩm Thiển Mạch.
Cặp mắt đen nhánh kia như một hắc động nhìn không thấy đáy. Bây giờ nó đang lạnh lùng nhìn nàng, trên môi còn mang theo nụ cười tuyệt mỹ, chỉ là nụ cười kia dù xinh đẹp nhưng lại bao hàm cả sự tàn nhẫn kinh người.
"Thất Tuyệt."
"Ma Cung cung chủ Mặc Trì xin được chỉ giáo!"
Lời Huyền Lâu còn chưa xong thì giọng nói réo rắt của Thẩm Thiển Mạch đã vang ra trước. Nàng hiểu rõ Huyền Lâu còn đang lo thân thể nàng chưa khôi phục, sợ rằng sẽ chịu thiệt. Thế nhưng nợ của nàng, nàng muốn đích thân đòi lại!
Mang trên mình một bộ bạch y phong hoa tuyệt đại, những sợi tóc đen như mực, đường nét khuôn mặt như tranh vẽ, cặp mắt đen như ẩn chứa những vì sao, cái mũi tinh xảo, miệng anh đào nhuộm màu son. Bây giờ trên môi là nụ cười tuyệt mỹ xuất trần, từng bước lên võ đài.
Tất cả mọi người dưới đài đều ngây dại. Đường Ngọc cũng không ngoại lệ. Tất cả si ngốc nhìn chăm chú Thẩm Thiển Mạch.
Tay nâng lên, Bạch Lăng tung bay theo gió. Vừa ra tay đã là sát chiêu của Ma cung, Tam Thiên Thanh Ti. Công phu Đường Ngọc vốn đã không so được với Thẩm Thiển Mạch, nay lại bị dung mạo của Thẩm Thiển Mạch làm cho phân tâm, đột ngột thấy Tam Thiên Thanh Ti đánh tới thì hoàn toàn không biết nên tránh né như thế nào.
Lộn người một cái, khó khăn lắm mới tránh được cỗ lực lượng lớn tập kích. Ngay khi Đường Ngọc vừa định thở phào thì Tam Thiên Thanh Ti như kiến bám vào xương quay lại, tránh cũng không thể tránh, Đường Ngọc chỉ có thể nghênh kích.
Mọi người bên dưới đều choáng váng. Quá nhanh, tốc độ Thẩm Thiển Mạch thật sự là quá nhanh, hoàn toàn phản ứng không kịp nữa, chỉ thấy được Đường Ngọc đang chật vật tránh né. Thế nhưng không ai chế giễu Đường Ngọc, bởi vì thay đó là bọn họ, có lẽ ngay cả thoát cũng không thoát nổi.
Thẩm Thiển Mạch thấy Đường Ngọc chuẩn bị tiếp Tam Thiên Thanh Ti của nàng, nụ cười ngoan tuyệt lại hiện lên. Tâm pháp tối cao của Ma Cung, Tam Thiên Thanh Ti há lại tiếp được dễ dàng như thế?
Nội lực truyền vào Bạch Lăng đánh tới tâm mạch Đường Ngọc không chút lưu tình.
Không kịp làm phản ứng gì. Đường Ngọc vận đủ nội lực ngăn trở Bạch Lăng như một đứa bé đang cố đẩy một tảng đá đi, (QUÝ) không có bất kì tác dụng gì, hầu như lực ngăn cản cũng không có, Đường Ngọc bị Bạch Lăng đánh bay ra ngoài, phun ra một ngụm máu tạo nên một vòng cung màu đỏ trên không trung.
"Đa tạ." Thu lại Bạch Lăng, Thẩm Thiển Mạch cũng không thèm nhìn Đường Ngọc đang hấp hối, chỉ lạnh lùng nhìn khắp bốn phía.
Một khắc ấy, tất cả võ lâm nhân sĩ mới nhận thức được cái gì là Ma Cung cung chủ giết người không chớp mắt. Nam tử thanh nhã xuất trần như thế, ra tay lại cực kỳ tàn nhẫn.
"Đường Ngọc công tử, người có sao không?" Thủ hạ Đường Môn luống cuống tay chân vây quanh Đường Ngọc, khẩn trương hỏi. Đường Ngọc dù sao cũng là đệ đệ duy nhất của Đường Vân, lúc đi Đường Vân đã nói, không lấy được vị trí minh chủ võ lâm cũng không sao, chỉ cần an toàn là được.
Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nhìn thoáng qua. Vừa rồi trong một chiêu kia dùng bao nhiêu nội lực nàng rất rõ ràng. Cho dù là Đường Vân đứng đây, không thiếu được việc trọng thương, huống chi là Đường Ngọc. Bạch Lăng đã đánh trúng tâm mạch hắn ta, cho dù là Đại La Thần Tiên cũng không thể cứu được.
Khóe miệng hàm chứa sự vui vẻ, mâu sắc nhấp nhô, phản phất như là hảo tâm nhắc nhở vậy, Thẩm Thiển Mạch đạm nhiên nói, "Một kích kia dường như đã làm vỡ nát tâm mạch rồi thì phải, không biết Đường Môn có biện pháp nào chữa trị không đây?"
Mọi người ở đây nghe được câu này, lập tức sắc mặt ai nấy đều đổi. Trong cuộc luận võ đại hội võ lâm vốn chính là sinh tử có số. Thấy Đường Ngọc bị thương nặng như vậy, cũng không ai có dị nghị. Thế nhưng chấn vỡ tâm mạch, điều này nói rõ hắn ta phải chết không thể nghi ngờ.
Đáng sợ hơn cũng không phải điểm ấy, mà là một chiêu rất nhẹ nhàng vừa rồi của Ma Cung cung chủ đã khiến Đường Ngọc tâm mạch vỡ nát. Những lời này vừa ra đã khiến cho những võ lâm nhân sĩ đang muốn lên liều mạng lập tức thu hết chân lại.
Thẩm Thiển Mạch thấy sắc mặt mọi người ai nấy đều hiện lên sự e ngại, cặp mắt đen nhánh hiện lên sự khinh thường và tự tin. Hừ! Người dám xúc phạm tới Thẩm Thiển Mạch nàng thì phải trả cái giá thật lớn. Đường Môn, Tử Hà Phái, nàng đều sẽ không bỏ qua. Còn về vị trí minh chủ võ lâm, nàng cà