Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2480 lượt.

ng phải có được!
"Còn có ai muốn khiêu chiến với ta sao." Giọng nói réo rắt vô song kèm theo nội lực hùng hậu truyền khắp toàn trường. Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng nhìn những người xung quanh, vẻ mặt thản nhiên vui vẻ cứ như những người bên dưới văn bản không đáng giá nhắc tới.
"Nếu các vị anh hùng đều không muốn khiêu chiến, dựa theo quy củ thì chính là Ma Cung cung chủ với người đại diện môn chủ Đường Môn có tư cách tranh cử minh chủ võ lâm. Thế nhưng người thay mặt môn chủ Đường Môn đã..." Phong Thiên Dương nhìn lướt qua Đường Ngọc đã tắt thở mà toát mồ hôi lạnh, Ma Cung cung chủ quả nhiên là hảo thủ, hắn cũng không dám đắc tội a.
"Nếu người thay mặt môn chủ Đường Môn đã không có phúc phận, ta xem chức minh chủ võ lâm này cũng không cần tiếp tục tuyển chọn nữa. Với ta việc đáng làm thì phải làm. Nếu ai có thành kiến thì lên đây khiêu chiến." Thẩm Thiển Mạch toát ra sự lạnh lẽo, những lời nói cũng cuồng ngạo đến cực điểm. Thân ảnh màu đỏ vẫn núp ở trong bóng tối hơi run lên, khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn nhếch lên nụ cười tà mị. Mạch Nhi của hắn quả nhiên có quyết đoán.
Toàn trường tĩnh lặng như tờ.
Không có ai dám lên khiêu chiến, bởi bọn họ biết rõ, đi lên đồng nghĩa với việc tử vong. Những người này mặc dù khát vọng với chức minh chủ võ lâm nhưng đều rõ ràng thực lực của mình, không ai dám lấy tính mạng mình đi đánh bạc. Huống chi, đây là canh bạc không thể thắng nổi.
"Các vị tựa hồ không có ý kiến." Thẩm Thiển Mạch quét mắt một vòng, trên môi hiện lên nụ cười tự tin đường hoàng, liếc sang Phong Thiên Dương, ý bảo hắn nói tiếp.
Phong Thiên Dương lén lau mồ hôi,(ĐÔN) mới run run rẩy rẩy lấy biểu tượng cho minh chủ võ lâm - Vô Song Kiếm đưa cho Thẩm Thiển Mạch. Thẩm Thiển Mạch nhận lấy Vô Song Kiếm, thân kiếm ánh lên màu ngọc bích, vô cùng sắc bén, quả nhiên là một thanh kiếm thượng hạng.
Khóe miệng Thẩm Thiển Mạch hiện lên nụ cười thỏa mãn. Đúng lúc nàng cũng đang thiếu một thanh kiếm tốt. Phải biết rằng tuyệt học lợi hại nhất của Ma Cung chính là Ngự Thiên Kiếm Pháp.
Cầm kiếm nhẹ nhàng vẽ lên không một vòng, Thẩm Thiển Mạch thu lại Vô Song Kiếm, nhìn võ lâm nhân sĩ khắp nơi, mỉm cười, "Hôm nay nếu đã tiếp nhận minh chủ võ lâm, Mặc Trì tự nhiên sẽ vì võ lâm này. Hi vọng các vị cũng có thể phối hợp với Mặc Trì!"
"Tự nhiên tự nhiên."
"Minh chủ lễ độ."
Thẩm Thiển Mạch vừa dứt lời, những võ lâm nhân sĩ kia đều nhao nhao phụ họa. Thẩm Thiển Mạch bây giờ chính là minh chủ võ lâm, càng không thể đắc tội, cho nên vẫn nên nịnh bợ thật tốt thì hơn.
Thẩm Thiển Mạch cẩn thận quan sát vẻ mặt của mọi người. Người nào có tâm tư gì nàng đều hiểu rõ. Liếc sang bên kia thì thấy Thanh Lam đang đỡ môn chủ Tử Hà Phái lặng lẽ rời đi.
"Tử Hà Phái môn chủ xin dừng bước. Chỗ Mặc Trì có thánh dược chữa độc, mong rằng môn chủ không ngại." Thẩm Thiển Mạch cất cao giọng nói với bóng lưng Thanh Lam và môn chủ Tử Hà Phái.






Người khác rối rít đưa ánh mắt hâm mộ nhìn về phía môn chủ phái Tử Hà.
"Ta nghe nói cung chủ Ma Cung đã từng đã cứu tính mạng hòn ngọc quý của môn phái Tử Hà."
"Thì ra là như vậy, bộ dáng Thanh Lam cô nương này quả thật không tệ, thật là có phúc lớn."
Võ lâm nhân sĩ rối rít nhỏ giọng thảo luận, không ai là không cảm thấy môn chủ môn phái Tử Hà đốt hương bái phật mới được may mắn. Chỉ có Thanh Lam cùng môn chủ phái Tử Hà mới biết rõ , bọn họ xong rồi. Môn chủ phái Tử Hà nhíu mày thật sâu, trong mắt lướt qua vẻ nặng nề.
Nhất định Thẩm Thiển Mạch đã nhìn ra gì đó. Nếu trở về, chờ đợi bọn họ chính là diệt vong, nhưng nếu không trở về, thêm một tội danh bất kính với Võ Lâm Minh Chủ, cũng chứng minh bọn họ có tật giật mình, vậy thì càng đáng sợ.
Tất nhiên võ lâm nhân sĩ bốn phía cũng nhìn thấu sự hốt hoảng của Thanh Lam, rối rít cảm thấy không giải thích được, mà nhìn vẻ mặt lười biếng tự đắc của Thẩm Thiển Mạch, hình như cũng không muốn nhanh chóng giải động cho Môn chủ phái Tử Hà, không khỏi rối rít cau mày quan sát, xem xem cuối cùng Thẩm Thiển Mạch muốn diễn trò gì.
"Sao môn chủ phái Tử Hà lại không biết phân biệt như thế? Minh Chủ chỉ muốn giải độc giúp ông ta mà thôi, sao ông ta lại một mực từ chối như vậy?!"
"Đúng vậy! Lại còn lên mặt, chẳng lẽ không biết Ma Cung Cung chủ là nhân vật cỡ nào sao? ! Ngươi xem, rõ ràng Ma Cung Cung chủ đang mất hứng."
Võ lâm nhân sĩ thấy một màn như vậy, bàn luận xôn xao. Sắc mặt môn chủ phái Tử Hà càng thêm khó coi. Dù sao ở giang hồ đã lăn lộn nhiều năm như vậy, danh hiệu Ma Cung Cung sao ông có thể chưa từng nghe qua, thủ đoạn của Cung chủ Ma Cung, ông càng rõ ràng.
Đúng vậy, sao ông ta lại nghĩ rằng Cung chủ Ma Cung không trúng độc lại có thể êm đẹp sống?! Nếu biết, ông ta đã có thể êm đẹp còn sống, hơn nữa cư nhiên lại đoán được độc này do nữ nhi ông hạ, tuyệt đối ông sẽ không tới tham gia cái đại hội võ lâm này!
Thẩm Thiển Mạch thấy được sự hối tiếc trong mắt Môn chủ phái Tử Hà, khóe miệng nở nụ cười châm chọc, trong mắt thoáng qua vẻ ngoan t


XtGem Forum catalog