Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342455

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2455 lượt.

tâm ý của hắn. Tất nhiên phải kết giao một phen.
"Cung kính không bằng tuân mệnh." Thẩm Thiển Mạch cong môi, lời nói thoả đáng. Trong mắt hiện lên sự giảo hoạt. Nạp Lan Dung, Thất hoàng tử Lê Quốc. Lục Phương Trai là trà lâu nổi danh nhất Lê Quốc, có thể xem cuộc vui, có thể nói chuyện phiếm, có thể tìm nữ tử thanh lâu, nói tóm lại là cần gì có đó.
Thế nhân đều biết Nạp Lan Dung là người bất cần đời, lúc nào cũng thích tới Lục Phương Trai tầm hoan tác nhạc, nhưng không biết, chủ nhân phía sau Lục Phương Trai chính là Nạp Lan Dung. Tên Nạp Lan Dung này không hề đơn giản. Nếu đã gặp, nàng ngược lại cũng muốn kiến thức một phen.
Thẩm Thiển Mạch và Huyền Lâu hào phóng lên xe của Nạp Lan Dung, ý bảo tiểu Lục đi tìm khách sạn dừng chân trước. Xe ngựa của Nạp Lan Dung còn lớn hơn xe ngựa bọn họ rất nhiều, thoải mái hơn nhiều, bên trong lộng lẫy như một gian phòng khách sạn, điều này cũng thật phù hợp với hình ảnh hoa hoa công tử hám của của Nạp Lan Dung.






"Không biết cao tính đại danh vị huynh đài này là?" Nạp Lan Dung tà tà dựa vào ghế, đôi tay thưởng thức một chuỗi ngọc thạch, vẻ mặt không chút để ý, khóe miệng vẫn nở nụ cười tà khí đùa cợt, nhưng trong cặp mắt màu lam nhạt lại cất giấu tinh quang.
"Lâu Huyền." Huyền Lâu mặt không đổi sắc nói. Tên húy và diện mạo của Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu, thân là Hoàng thất Lê Quốc, không thể không biết, vì vậy thân phận này vẫn còn giấu giếm được, miễn cho bọn chúng nhìn ra dấu vết gì từ thân phận bọn họ.
"Thì ra là Lâu huynh. Không biết Lâu huynh cùng Trì huynh là người nước nào?" Cặp mắt màu lam nhạt khẽ nheo lại, trong đó mang theo ba phần cười giỡn ba phần quan sát, khóe miệng nở nụ cười yêu dị, nhìn như không để ý, thật ra lại ẩn dấu lời nói sắc bén.
Thẩm Thiển Mạch nhếch môi cười yếu ớt, nhanh như vậy đã dò hỏi bọn họ rồi sao? Xem ra Nạp Lan Dung rất để mắt đến bọn họ, cười nhạt, Thẩm Thiển Mạch đáp, "Người Kỳ Nguyệt."
Kỳ Nguyệt, cái tên này đã thật lâu không nói ra từ miệng Thẩm Thiển Mạch. Mặc dù Kỳ Nguyệt là quê hương của nàng, nhưng nàng cũng chẳng có bao nhiêu tình cảm với Kỳ Nguyệt. Nhưng dù sao nàng vẫn lớn lên ở Kỳ Nguyệt, lấy thân phận là người Kỳ Nguyệt, một là sẽ không lộ ra sơ hở, thứ hai cũng tránh được vấn đề nhạy cảm giữa các nước.
"Đây cũng là một mối làm ăn béo bở. Đến Lục phương trai, chúng ta cùng nhau đi xuống xem kịch, nghe một khúc đi." Nạp Lan Dung thoáng lộ vẻ vui mừng, ngay sau đó đã lập tức tỏ ra không hề có hứng thú với chuyện vũ khí, kéo áo bào của Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu, tùy tiện nói.
Thẩm Thiển Mạch khẽ nhíu mày. Nàng không thích người khác đụng chạm, cho dù chỉ là kéo áo bào nàng, nàng cũng không thích.
Nhìn bóng dáng Nạp Lan Dung đi phía trước, Thẩm Thiển Mạch lạnh lùng mỉm cười. Nàng cũng muốn xem Nạp Lan Dung có thể bảo trì bình thản đến khi nào.
"Thất đệ." Nạp Lan Dung phía trước khẽ dừng bước, bị một nam tử mặc trường bào vàng nhạt ngăn cản lối đi.
Nam tử kia diện mạo thanh tú, tao nhã lịch sự. Nhưng nơi khóe mắt lại cất giấu sự nham hiểm tàn nhẫn. Khóe miệng tươi cười bình tĩnh mà ôn hòa, nhưng trong mắt lại mơ hồ hàm chứa vẻ ngoan tuyệt.
"Hôm nay Tam ca cũng rảnh rỗi như vậy sao?" Nạp Lan Dung không đổi sắc, chỉ thản nhiên nhìn Nạp Lan Tín, dáng vẻ xem kịch vui.
Nạp Lan Tín cũng không dài dòng, nở nụ cười ôn nhã, "Vi huynh nghe nói vừa rồi ở trên đường, Thất đệ kết giao với hai vị bằng hữu phong hoa tuyệt đại, chắc hẳn chính là hai vị này đi."
Thẩm Thiển Mạch cười càng thêm lạnh lùng. Thủ đoạn mấy vị hoàng tử Lê Quốc đều không tầm thường. Chắc hẳn Nạp Lan Tín cũng đã nhận được tin tức lên mới lập tức chạy tới.
Xem ra thân phận thương nhân buôn vũ khí lại có sức hấp dẫn rất lớn với hai người bọn họ. Nhưng vì sao bên thái tử lại chậm chạp chưa có động tĩnh?!
"Dung huynh, vị này là?" Thẩm Thiển Mạch cố ý giả bộ tò mò, đi tới bên người Nạp Lan Dung, nhìn Nạp Lan Tín, hỏi.
"Vị này là huynh trưởng của ta." Nạp Lan Dung nhíu mày nhìn Nạp Lan Tín, trong mắt thoáng qua vẻ ngoan tuyệt, trên môi vẫn là nụ cười bất cần như cũ, nhưng lại ẩn mấy phần lạnh lẽo.
"Tại hạ là Nạp Lan Tín. Hân hạnh được làm quen với huynh đài." Nạp Lan Tín nhìn Thẩm Thiển Mạch cùng Huyền Lâu, trong mắt thoáng qua tia kinh ngạc, cười ôn hòa, nói.
Nạp Lan Tín vừa đánh giá bọn họ, vừa âm thầm tính toán. Hai người này quả nhiên khí độ bất phàm, thủ hạ tự mình hồi báo, hai người này là thương nhân buôn vũ khí, còn có không ít thủ hạ là tử sĩ.
Có vũ khí, có tử sĩ, đây chính là thứ hắn cần nhất hiện tại. Nếu có thể lôi kéo hai người này, chắc hẳn có thể gia tăng vài phần thắng cho hắn. Chắc chắn Nạp Lan Dung cũng đang ôm tâm tư này.
Nạp Lan Dung tâm tư thâm trầm, hắn đã bị lừa bao nhiêu năm, nếu không có Ngôn Tu Linh chỉ điểm, chỉ sợ cho đến bây giờ hắn còn cho rằng Thất đệ này là một kẻ bất cần, một đệ đệ thất học vô thuật.
"Tín huynh." Thẩm Thiển Mạch chỉ nhàn nhạt hành lễ, không kiêu ngạo không tự ti, thái độ đối với