Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342458
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2458 lượt.
hai người bọn họ đều rất xa cách, vừa đúng, muốn nàng giúp một tay, vậy thì phải xem bản lĩnh của bọn họ. Nàng muốn xem, hai con hổ đánh nhau. Về phần nàng, còn chưa tới phiên bọn hắn tính kế.
Bốn người cùng nhau vào Lục phương trai, trên đài đã bắt đầu diễn hí kịch.
"Trì huynh buôn bán vũ khí, chắc hẳn kiếm được rất nhiều tiền?" Nạp Lan Tín mới vừa ngồi xuống đã vội vàng kết giao với Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển Mạch cười nhẹ, nhìn qua thì rất thân thiết, trong mắt lại thoáng qua tia khinh thường. Nạp Lan Tín quá mức gấp gáp, ý niệm trong mắt hắn rõ ràng như vậy, quả thật liếc mắt đã có thể nhìn thấu hắn đang nghĩ gì, nụ cười ôn hòa trên mặt có lẽ có thể lừa được kẻ khác, muốn lừa nàng, không chịu nổi một kích.
Xem ra Nạp Lan Tín có thể đi tới địa vị hôm nay, Ngôn Tu Linh tốn không ít tâm tư. Nếu không có Ngôn Tu Linh âm thầm nâng đỡ, Nạp Lan Tín này sao có thể trở thành đối thủ của Nạp Lan Dung.
"Thường thôi. Toàn bộ là do người mua ra giá." Thẩm Thiển Mạch cười nhạt, bộ dáng thương nhân, khóe mắt cũng liếc qua Nạp Lan Dung, chỉ thấy Nạp Lan Dung đang nghịch ly trà trong tay, có vẻ không chút để ý, dường như không thèm để ý đến hành động của Nạp Lan Tín.
Nạp Lan Tín nghe Thẩm Thiển Mạch trả lời, mặt mày lập tức hớn hở tiếp tục nói, "Vậy không biết Trì huynh có tính giao dịch với ta hay không?"
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, Nạp Lan Tín này không khỏi quá nóng lòng rồi. Ngay cả lai lịch còn chưa có thăm dò rõ ràng, cứ như vậy tùy tiện muốn làm giao dịch với nàng sao?! Khó trách Nạp Lan Dung lại án binh bất động, thì ra là muốn Nạp Lan Tín làm chim đầu đàn, thử xem lai lịch của nàng.
"Nếu đã như thế, trong tay Trì Mặc vừa đúng có một lô vũ khí thượng hạng, đều là loại có thể chém sắt như chém bùn." Thẩm Thiển Mạch hơi nhíu mày, thong thả ung dung nói.
Chém sắt như chém bùn! Nạp Lan Tín nuốt nước miếng, giống như thấy được cảnh tượng mình ngồi lên ngôi vị hoàng đế. Nếu có được một lô vũ khí như vậy, muốn mượn lực âm thầm khống chế thế lực Hoàng Thành, có thể nói là dễ như trở bàn tay.
Ngay cả Nạp Lan Dung vẫn tựa lưng vào ghế, cũng chầm chậm ngồi thẳng người lại, ánh mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch càng nhiều thêm mấy phần thăm dò sâu xa.
Thẩm Thiển Mạch không đổi sắc, chỉ nâng chung trà lên chậm rãi uống một hớp. Nạp Lan Dung, ngươi không muốn động, ta lại càng muốn ngươi động. Sao có thể cho ngươi cứ bàng quan như vậy được.
"Nhưng lô vũ khí thượng hạng kia, giá cả xa xỉ , chúng ta cũng không dám tùy ý mang theo." Huyền Lâu thấy tính toán trong mắt Thẩm Thiển Mạch, hiểu ý tiếp lời nói.
"Không sao! Ta có thể phái người đi lấy." Nạp Lan Tín nghe vậy, lập tức vội vàng nói.
"Tam ca. Hôm nay đang có hí kịch đó. Ta ghét nhất là thời điểm xem kịch lại nghe thấy mấy chuyện tình phức tạp này." Nạp Lan Dung đưa mắt nhìn Nạp Lan Tín Nhất, dáng vẻ bất mãn, tiện tay xoay xoay ghế, cười híp mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch nói, "Trì huynh, thưởng thức kĩ màn kịch này đi."
Thẩm Thiển Mạch ngầm hiểu ý mỉm cười, mặc dù vừa rồi chỉ nói chuyện với Nạp Lan Tín, màn kịch hay trên sân khấu, nàng cũng không muốn xen vào.
Nạp Lan Dung đang ám chỉ nàng hãy tìm một đối tượng hợp tác tốt, ngàn vạn lần không được chỉ ham cái lợi trước mắt.
"Ai. Cô nương này cũng thật là đáng thương, gả lầm trượng phu, liền rơi vào kết quả như vậy." Nạp Lan Dung nhìn màn kịch trên đài, khóe miệng nở nụ cười nghiền ngẫm, dáng vẻ tiếc hận.
Thẩm Thiển Mạch thu lại ánh mắt, đây là đang ám chỉ nàng, nếu chọn sai đối tượng hợp tác, kết quả cuối cùng sẽ rất thê thảm ư? Vừa đúng, nàng còn buồn làm sao không lộ dấu vết cự tuyệt Nạp Lan Tín đấy. Nếu Nạp Lan Dung đã cho nàng bậc đài này, đã thế nàng cung kính không bằng tuân mệnh.
"Thân thể Trì Mặc đột nhiên có chút không khỏe. Chuyện mua bán, chúng ta bàn lại sau." Thẩm Thiển Mạch sờ sờ trán, mỉm cười xin lỗi với Nạp Lan Tín, rồi cười nói với Nạp Lan Dung, "Quấy rầy nhã hứng của Dung huynh. Lần sau sẽ bồi Dung huynh xem một màn kịch tận hứng."
"Rất tốt." Nạp Lan Dung chẳng hề để ý mỉm cười, trong mắt thoáng qua tia tán thưởng. Hắn cũng thích hợp tác với người thông minh, Trì Mặc này rất hợp tâm ý của hắn.
"Chúng ta đi thôi." Huyền Lâu cố ý lộ ra dáng vẻ quan tâm đến sức khỏe của Thẩm Thiển Mạch, giả bộ đỡ Thẩm Thiển Mạch rời khỏi Lục phương trai.
"Thế nào?" Vừa ra khỏi Lục phương trai, Huyền Lâu thu lại vẻ mặt ân cần, nhẹ nhàng hỏi.
Thẩm Thiển Mạch tất nhiên biết Huyền Lâu không phải là đang hỏi thân thể của nàng mà là hỏi về cái nhìn với Nạp Lan Dung và Nạp Lan Tín. Ngay sau đó nhấp môi, cười nói, "Nạp Lan DUng thông minh hơn người, ý định kín đáo, mặc dù Nạp Lan Tín so ra kém hắn, nhưng hắn ta lại có Lâm Vị ủng hộ, cũng không thua Nạp Lan Dung."
Kể từ đó. Hai hổ đánh nhau, không tệ. Nàng, chính là vì khơi lên chiến tranh giữa bọn họ, để bọn họ đấu ngươi chết ta sống trước. Sau đó mới diệt trừ bọn hắn, quy phục Thái tử Nạp Lan Uy. Khi đó tất nhiên Nạp Lan Uy sẽ rất tín nhiệm nàng, nàng châm ngòi thổi gió, để Nạp Lan Uy phản bội hoàng hậu Diệp Tâm, Lê Quốc nà