Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2453 lượt.
“Ta vốn là người của Kỳ Nguyệt quốc. Đích nữ của Thừa Tướng Kỳ Nguyệt quốc tên là Thẩm Thiển Mạch, chẳng nhẽ ngươi không biết sao?”
Huyền Lâu nhìn Thẩm Thiển Mạch, hắn chỉ biết tên nàng là Thiển Mạch chứ không biết nàng họ Thẩm. Cho dù hắn biết, chỉ sợ hắn cũng sẽ không liên hệ Cung chủ Ma Cung với Đích nữ của Tướng phủ với nhau.
Đích nữ của Tướng phủ vốn phải là thiên chi kiêu nữ, vì sao phải giết người không chớp mắt trong chốn giang hồ?! Tại sao lại ở bên cạnh Hoàng đế Thiên Mạc người đã tiêu diệt Kỳ Nguyệt quốc?!! Vì sao khi nói tới Kỳ Nguyệt quốc lại có cảm xúc khác thường như vậy?!! Chắc hẳn trong này có rất nhiều chuyện. Đó là tất cả những gì hắn bỏ lỡ trong quá khứ, bây giờ hắn muốn biết nhưng không đành lòng hỏi lại.
“Tới bên hồ một chút đi.” Bỗng nhiên Thẩm Thiển Mạch khẽ thở dài. Kỳ Nguyệt quốc đã bị tiêu diệt một năm rồi, những chuyện nàng đã trải qua trước khi sống lại cũng trở thành quá khứ sáu năm về trước, nhưng nàng vẫn không thể thản nhiên đối mặt. Cho dù bên ngoài ngoan tuyệt quả quyết cũng không che đậy được tổn thương to lớn mà những người kia đã mang lại cho nàng.
Chỉ có Tư Đồ Cảnh Diễn, chỉ có hắn nhìn thấy được sự vô dụng và yếu ớt của nàng. Bỗng nhiên nàng nhớ lại đoạn đối thoại thật lâu trước kia của nàng và Tư Đồ Cảnh Diễn.
“Cảnh Diễn, là ta giết chết đại tỷ và Nhị nương.”
“Ta còn tính kế hại chết nhị tỷ, bức tử phụ thân ta.”
“Ngươi có cảm thấy ta quá ác tâm không?”
“Sẽ không, ta biết rõ, thật ra Mạch Nhi của ta rất mềm lòng. Mạch Nhi, mặc kệ nàng làm cái gì ta đều ở sau lưng nàng. Cho nên không phải sợ, về sau cũng không cần sợ.”
Khi đó nàng không nói cho Tư Đồ Cảnh Diễn bất cứ chuyện gì về nàng trước khi nàng sống lại, nhưng Tư Đồ Cảnh Diễn lại đứng bên cạnh nàng khẳng định như vậy. Có lẽ chính sự tin cậy và sủng nịch vô điều kiện này đã mở ra trái tim đóng băng của nàng một lần nữa.
Đi tới bên hồ, cây liễu đã mọc những cành mới. Giữa hồ nước dập dờn xuất hiện vài gợn sóng lăn tăn. Thẩm Thiển Mạch nhìn hồ nước yên ả trước mắt, trong đầu hiện lên hình bóng Tư Đồ Cảnh Diễn.
Vì sao cứ mỗi lần nhắc tới Kỳ Nguyệt quốc nàng lại nhớ tới Tư Đồ Cảnh Diễn chứ. Lúc trước đối với nàng mà nói Kỳ Nguyệt quốc giống như cơn ác mộng không cách nào xoá bỏ, hai năm đầu ở Ma Cung, đã bao lần nàng kinh tỉnh từ trong cơn ác mộng, bao nhiêu lần nàng khóc kêu bất lực ở trong mộng. Với nàng mà nói, Kỳ Nguyệt quốc là cơn ác mộng tăm tối không gì sánh được.
Nhưng từ khi nàng gặp Tư Đồ Cảnh Diễn, dường như Kỳ Nguyệt quốc không còn đáng sợ như vậy. Tất cả những cơn ác mộng không còn tồn tại, bởi vì có một người sẽ luôn ở bên cạnh nàng, cùng nàng đối mặt với tất cả, cho dù ở trong bóng tối vô hạn cũng sẽ không bỏ nàng lại.
“Chắc hẳn ngươi cũng biết một chút về nội loạn của Kỳ Nguyệt quốc chứ.” Thẩm Thiển Mạch nhìn hồ nước phía xa thản nhiên nói, giống như chuyện nàng đang nói đến không phải của mình.
“Ừ.” Huyền Lâu lên tiếng thật thấp, nhìn đôi mắt đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch xuất hiện thương cảm thì không kìm nổi bật thốt lên: “Bất quá đều đã qua rồi. Không muốn nói tới thì công cần nói. Ta không muốn biết.”
Thẩm Thiển Mạch nghe Huyền Lâu nói vậy thì nở nụ cười nhạt, cười cười với Huyền Lâu.
Nàng hiểu Huyền Lâu không muốn để nàng nhắc tới những chuyện thương cảm nàng từng trải qua mà thôi. Hoá ra thứ nàng vẫn luôn khao khát chính là một loại thông cảm như này.
Qua nhiều năm như vậy, Thiên Thiên chưa từng hỏi qua, Sanh Ca chưa từng hỏi qua, lão Cung chủ Ma Cung cũng chưa từng hỏi qua. Nàng vẫn cho rằng đây chính là sự săn sóc và thông cảm tốt nhất. Để cho sự đáng sợ hung ác của những thứ đã qua đều trở thành miệng vết thương đã kết vảy, từ từ chôn vùi theo thời gian.
Nhưng đến nửa đêm khi giấc mơ trở lại nàng vẫn cảm thấy đau đớn. Những thứ đáng sợ trong quá khứ kia nàng tránh không được. Chỉ có một người, chỉ có Tư Đồ Cảnh Diễn. Hắn nói, ta muốn biết. Hắn nói, ta sẽ luôn luôn bên cạnh nàng. Hắn nói, những thứ kia đều đã qua rồi.
Cuối cùng khi nàng nói những việc này với Tư Đồ Cảnh Diễn, nàng mới phát giác nàng không chỉ có một mình, những việc không chịu nổi kia, những khổ sở kia sẽ có người gánh vác cùng nàng.
Cảnh Diễn, quả nhiên chỉ có chàng mới là người hiểu rõ ta nhất, biết ta cần những gì, cần tình cảm như nào.
Cảnh Diễn, quả nhiên chỉ có chàng mới là người hiểu rõ ta nhất, biết rõ ta cần, là dạng tình yêu gì.
Lúc đêm khuya, ánh trăng sáng trong tà tà chiếu vào trong gian phòng của một khách sạn, toàn thân Thẩm Thiển Mạch mặc một bộ xiêm áo trắng thuần, không dịch dung, vẫn là dung mạo phong hoa tuyệt đại như cũ. Cứ như vậy nghênh ngang đi từ khách sạn ra ngoài.
Xung quanh khách sạn không ít người đang mai phục, không biết là người của Tam hoàng tử hay là của Thất hoàng tử, muốn né tránh những kẻ mai phục này, cũng không phải là chuyện khó khăn gì, chỉ là nàng lười phải trốn tới trốn lui, thay đổi hình dạng của mình, nếu như thật sự gặp ở trên đường, cũng không t