Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342454
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2454 lượt.
y, đã có thể chân chính rối loạn, hơn nữa ngoài nàng, không có người nào có thể dọn dẹp loạn cục này.
Nở nụ cười vui vẻ, Thẩm Thiển Mạch và Huyền Lâu một đường đi bộ, lại nhìn thấy dân chúng đều đang rối rít tránh một chiếc xe ngựa. Xe ngựa này cùng không phải đẹp đẽ quý giá, tốc động xe ngựa cũng không nhanh, không biết vì sao dân chúng lại rối rít né tránh, còn có bộ dáng cung kính.
"Tiểu ca, đây là xe ngựa ai vậy?" Thẩm Thiển Mạch hỏi.
"Ngươi là người bên ngoài à? Ngay cả xe ngựa của Đại tướng quân cũng không nhận ra?" Thiếu niên bị Thẩm Thiển Mạch gọi lại kinh ngạc nhìn Thẩm Thiển Mạch, bộ dáng không thể tin.
Đại Tướng quân?!! Chính là Đại Tướng quân Viễn Sam mới nổi danh trong năm vừa rồi của Lê quốc sao? Nghe nói vị Đại Tướng quân này dụng binh như thần, năm vừa rồi đã xoá bỏ rất nhiều tiểu quốc ở vùng biên cảnh của Lê quốc, cũng bởi vì vậy mà dân chúng không cần lo lắng chiến tranh loạn lạc, cho nên đó là lý do vì sao trăm họ Lê quốc lại kính ngưỡng Đại Tướng quân này không chút thua kém quốc vương của bọn họ.
“Các ngươi rất kính ngưỡng hắn ư?” Thẩm Thiển Mạch biết rõ còn cố hỏi. Nàng muốn xem xem dân chúng vội vã nhường đường là do thật sự kính ngưỡng vị Đại Tướng quân này hay chỉ là do kính sợ.
“Đương nhiên rồi!! Nếu không có Đại Tướng quân thì làm sao chúng ta có thể có cuộc sống yên bình như bây giờ?”
“Đúng vậy, đúng vậy! Đại Tướng quân rất tốt!!”
Nghe những lời dân chúng nói, Thẩm Thiển Mạch hơi nhíu mày. Nếu vị Đại Tướng quân này có uy danh như vậy, thì nàng lại có thêm một việc cần làm nữa rồi.
Hai người nhìn bóng lưng Thẩm Thiển Mạch, nhớ lại nụ cười phong hoa tuyệt đại vừa rồi và một thân phong thái xuất trần kia, cho dù tướng mạo bình thường cũng không lấn áp được phong hoa tuyệt thế.
“Viễn Sam, chàng có cảm giác rằng nam tử vừa rồi rất giống một người không?” Nàng kia mở miệng hỏi.
“Giống Tam tiểu thư của Tướng phủ.” Nam tử cũng bình tĩnh gật đầu một cái.
“Chính là nàng sao?”
Hai người nhìn bóng lưng kia rơi vào trầm mặc.
Hai người này chính là hai người được Thẩm Thiển Mạch cứu sống một năm trước rồi cùng nhau rời khỏi Kỳ Nguyệt quốc - Diêu Viễn Sam và Thượng Quan Phiên. Năm ngoái sau khi bọn họ rời khỏi Kỳ Nguyệt quốc liền phiêu bạt khắp nơi, về sau tới Lê quốc, trong một lần tình cờ quốc vương Lê quốc thấy được công phu và tài năng của Diêu Viễn Sam liền trọng dụng hắn.
Mà Diêu Viễn Sam vốn là hậu duệ của Tướng môn, binh pháp thông thạo, sau khi lên chức Phó Tướng thì lập được nhiều kỳ công, trong vòng một năm liên tục thăng cấp, trở thành Đại Tướng quân hiện nay.
“Ngươi biết hai người vừa rồi?” Huyền Lâu để ý vừa rồi sắc mặt của Thẩm Thiển Mạch có vài phần kinh ngạc, rõ ràng là biểu hiện biết hai người kia.
Thẩm Thiển Mạch nở một nụ cười, tâm tình tốt nói: “Nào chỉ là biết? Trước đây ta còn cứu tính mạng của bọn họ đấy.”
Nàng nhớ lúc trước Diêu Viễn Sam và Thượng Quan Phiên từng nói ngày sau sẽ báo đáp ơn cứu mạng của nàng. Ngày đó nàng ra tay cứu giúp chỉ vì không muốn nhìn những người chính trực như bọn họ chết không minh bạch mà thôi, cũng không để lời nói báo ân của bọn họ ở trong lòng, không ngờ hôm nay thật sự cần sự trợ giúp của bọn họ.
Dùng thân phận Đại Tướng quân và binh lực nắm trong tay, cho dù nàng muốn khống chế cả Lê quốc cũng không có vấn đề. Hình như mọi chuyện thuận lợi hơn nhiều so với những gì nàng đã nghĩ.
“Ồ! Vì sao ngươi lại quen biết Đại Tướng quân?” Huyền Lâu cau mày tò mò hỏi. Tại sao Thẩm Thiển Mạch lại quen biết Đại Tướng quân??
“Đại Tướng quân của Lê quốc từng là con trai độc nhất của Đại Tướng quân Kỳ Nguyệt quốc.” Thẩm Thiển Mạch nhìn xung quanh, hạ thấp giọng nói với Huyền Lâu, đôi mắt đen nhánh của nàng không thể hiện bất kỳ cảm xúc gì. Huyền Lâu cảm thấy khi nói tới Kỳ Nguyệt quốc, trong giọng nói của Thẩm Thiển Mạch có chút cảm xúc bị đè nén.
Huyền Lâu nhíu nhíu mày tiếp tục hỏi: “Vào lúc Kỳ Nguyệt quốc bị diệt vong, không phải phủ Tướng quân đều chết hết sao? Vì sao con trai độc nhất của Đại Tướng quân vẫn còn sống?”
“Vốn là phải chết nhưng được ta cứu giúp. Thật không ngờ giây phút không đành lòng đó sẽ tạo nên thế cục hôm nay. Đây chính là do trời cao an bài ư?” Thẩm Thiển Mạch khẽ cười, trong đôi mắt hiện lên nét dịu dàng.
Có lẽ trời cao cũng rất công bằng. Bởi vì nàng đã nhận hết khổ sở trong kiếp trước cho nên kiếp này trời cao để nàng tới bên cạnh Tư Đồ Cảnh Diễn. Cảnh Diễn, có lẽ kiếp này được gặp nhau là do kiếp trước ta đã tu luyện đấy.
“Sao ngươi lại nhúng tay vào chuyện của Kỳ Nguyệt quốc? Còn nữa, vừa rồi ngươi nói ngươi là người của Kỳ Nguyệt quốc.” Huyền Lâu không bỏ qua cảm xúc bị đè nén trong đôi mắt đen nhánh của Thẩm Thiển Mạch, nhất định Thẩm Thiển Mạch có quan hệ thiên ti vạn lũ (trăm tơ ngàn mối) với Kỳ Nguyệt quốc.
Thẩm Thiển Mạch nhìn Huyền Lâu một cái, không thể không bội phục khả năng quan sát nhạy bén của hắn. Nàng nở nụ cười, trong mắt thoáng qua một tia khổ sở, thản nhiên nói: