Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342456

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2456 lượt.

rở thành chuyện khó giải quyết gì.
Lửng thững đi trên đường phố Lê quốc, Thẩm Thiển Mạch bước nhanh về phía trước, chỉ chốc lát đã đến phủ Đại tướng quân. Sự nhạy cảm của người tập võ khiến Thẩm Thiển Mạch cảm thấy xung quanh phủ Đại tướng quân cũng mai phục không ít cơ sở ngầm. Trong mắt thoáng qua một tia lạnh lùng, Thẩm Thiển Mạch mấp máy môi, dùng tốc độ cực nhanh xoay người bay vào phủ Đại tướng quân.
"Du Du, tới đây, mẫu thân ôm."
Thẩm Thiển Mạch nói xong, cũng không gấp mà yêu cầu bọn họ có câu trả lời chắc chắn, chỉ là lẳng lặng nhìn bọn họ.
Trên mặt Diêu Viễn Sam lộ ra một tia khó sử. Dù sao Lê vương đối với hắn có ơn tri ngộ, muốn hắn ruồng bỏ Lê quốc, hắn không làm được. Nhưng Thẩm Thiển Mạch đối với hắn có ân cứu mạng, hôm nay Thẩm Thiển Mạch có chuyện muốn nhờ, hắn làm sao có thể không giúp một tay đây.
Ánh nến nhàn nhạt, chiếu xuống trên mặt ba người, không thấy rõ cảm xúc của ba người. Không biết đã trầm mặc bao lâu, Thẩm Thiển Mạch xoay người rời đi, lưu lại Diêu Viễn Sam cùng Thượng Quan Phiên ở trong đình viện.
Bóng đêm trong ánh trăng mờ, Thẩm Thiển Mạch phiêu du đi trên đường phố. Giữa hai lông mày tràn ngập cảm xúc, trong đôi mắt đen nhánh bị ánh sáng mông lung cố tình ngăn cách làm cho không ai thấy rõ nàng đến tột cùng là đang có cảm xúc gì.
Một đạo bóng dáng màu đỏ ngay lập tức xẹt qua trước mắt, Thẩm Thiển Mạch đột nhiên ngước mắt, đập vào mắt, là khuôn mặt tà mị đồng dạng, cũng là ánh mắt tươi cười đào hoa hẹp dài giống nhau. Nhưng là, không phải hắn, không phải Tư Đồ Cảnh Diễn.
"Công tử xin dừng bước." Giọng điệu tà mị mà bất cần đời vang lên ở bên tai, trong mắt Thẩm Thiển Mạch lướt qua một tia sáng, nhếch môi hiện lên nụ cười như có như không.
"Công tử gọi ta?" Dáng vẻ làm bộ như không nghe thấy, thu liễm lại khí độ lành lạnh xuất trần trên thân mình, lộ ra một dáng vẻ ôn hòa đạm nhã.
Nạp Lan Dung nhíu mày nhìn vị công tử trước mắt này, đã sớm đoán được thân phận của hắn không phải chỉ là một nhà buôn binh khí đơn giản như vậy, nhưng lại không ngờ được, hẳn là Cung chủ Ma Cung. Hình như còn có quan hệ gì đó với Đại tướng quân Lê quốc.
"Ta thấy vị công tử này nhìn rất quen mắt." Trưng ra nụ cười bất cần đời, Nạp Lan Dung tràn đầy hăng hái nhìn vị công tử trước mắt, đôi mắt hoa đào liên tiếp gợn sóng.
Ta thấy vị công tử này nhìn rất quen mắt. Những lời này, Tư Đồ Cảnh Diễn cũng đã từng nói với nàng. Đó là lúc trên đường phố Kỳ Nguyệt quốc, lần đầu tiên hắn xuất hiện trước mặt nàng. Cũng giọng điệu tà mị như vậy, cũng dung mạo phong hoa tuyệt đại như vậy. Cảnh Diễn, Cảnh Diễn, ta thật sự vô cùng nhớ chàng.
Thu lại tâm tư, Thẩm Thiển Mạch hiện lên nụ cười đùa giỡn, nhàn nhạt mà nói, " Thất hoàng tử Lê quốc. Tại hạ sao lại không biết."
Trên mặt là nụ cười đùa giỡn, nhưng trong lòng thì thoáng qua một tia cảnh giác. Nạp Lan Dung tâm tư rất sâu, mánh khoé rất lợi hại. Thiết nghĩ hắn chắc cũng đã đoán được thân phận của nàng, cho nên mới cố ý ở chỗ này chạm mặt nàng thôi.
"Cung chủ Ma Cung cần gì phải khách khí. Buổi chiều không phải chúng ta cũng đã gặp qua?" Màu xanh dương nhạt trong đôi mắt Nạp Lan Dung tràn đầy ánh sáng, ý cười bất cần đời trên khóe môi cũng dần dần thu lại.
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày nhìn hắn, là muốn ngả bài sao? Vậy không bằng nàng cũng theo chơi với hắn vậy. Xem rốt cuộc là hắn muốn làm gì.
"Thất hoàng tử quả nhiên thông minh hơn người." Thẩm Thiển Mạch nâng lên nụ cười nhẹ ý vị sâu xa. Là nàng đánh giá thấp tài trí của Nạp Lan Dung. Thôi, thân phận bại lộ, cũng không có cái gì không tốt. Có lẽ nàng có thể thay đổi kế hoạch một chút.
Hai người nhìn nhau cười một tiếng, trong mắt cũng lướt qua một tia giảo hoạt như hồ ly.
Hai người tránh khỏi tai mắt trên đường, vào một sương phòng tĩnh lặng ở Sáu phương trai. Bố trí trong sương phòng hết sức lịch sự tao nhã, nhưng trong cái lịch sự tao nhã đó cũng tiết lộ ra khí phách mơ hồ.
"Thất hoàng tử muốn nói điều gì?" Thẩm Thiển Mạch hào phóng ngồi xuống, tiện tay lấy nước trà để ở trên bàn, rót cho mình một ly, ngửi một chút mùi vị, không uống, chỉ bưng nước trà tự nhiên mà nhìn Nạp Lan Dung ngồi trước mặt.
Nạp Lan Dung nhíu mày, nhìn vẻ mặt khí định thần nhàn của Thẩm Thiển Mạch, chẳng lẽ nàng không biết bốn phía Sáu phương trai mai phục bao nhiêu người, mà lại vẫn có thể trấn định như thế? Nhếch môi hiện lên nụ cười thưởng thức, Nạp Lan Dung cười nói, "Quan hệ của Cung chủ Ma Cung cùng Hoàng đế Thiên Mạc, ta cũng biết một hai điều, đối với mục đích lần này Cung chủ Ma Cung đến Lê quốc, ta cũng vậy đoán được mấy phần."
Sau khi Nạp Lan Dung nói xong, cũng không nói tiếp ý nghĩ của hắn, mà là cầm ly trà lên, từ từ hớp một ngụm, không nói tiếp, chỉ là bí ẩn nhìn Thẩm Thiển Mạch, hình như là đang đợi phản ứng của nàng.
Thẩm Thiển Mạch lẳng lặng nhìn Nạp Lan Dung, đôi mắt đen nhánh không thấy rõ tâm tư. Nạp Lan Dung này quả nhiên không đơn giản, thậm chí ngay cả quan hệ của nàng và Tư Đồ Cảnh Diễn cũng có thể tra được, xem ra, muốn dựa vào Lâm Vị cùng Tam ho