Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2441 lượt.
áng kinh người, giống như có một cố chấp đang chống đỡ cho nàng.
Đã qua sáu ngày rồi. Ngày mai, sẽ là ngày Thiên Mạc hoàng đế cưới An Nhã Quận chúa của Lâm Vị quốc. Chính là ngày Tư Đồ Cảnh Diễn cưới An Nhã Quận chúa! Không! Nàng tuyệt đối không cho phép có chuyện như vậy.Đó là Cảnh Diễm của nàng, nàng tuyệt đối không cho phép nữ nhân khác nhúng chàm hắn.
"Nếu như ngươi làm tổn thương ta, vậy phải làm thế nào?"
"Mạch nhi tùy ý xử trí, ta tuyệt không đánh trả."
Lời nói còn văng vẳng bên tai. Tư Đồ Cảnh Diễn, chàng không nên để cho ta thất vọng. Mặc kệ là nguyên nhân gì, nếu như chàng dám cưới An Nhã Quận chúa kia, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho chàng.
Thẩm Thiên Mạch vung mạnh roi ngựa. Không biết là nàng đang vội vã chạy tới Thiên Mạc, hay là đang băn khoan nhớ đến người trong lòng mình, nên mỗi một lần nàng vung roi, nàng cảm giác cũng như quất vào ngực vậy. Rất đau, rất nóng lòng! Trong mắt Thẩm Thiên Mạch có sự sợ hãi cùng lo lắng.
Ngày thứ bảy. Bảy ngày nàng không ngủ không nghỉ. Thẩm Thiên Mạch rốt cuộc đã tới được đô thành của Thiên Mạc.
Đô thành của Thiên Mạc vẫn phồn hoa như trước, vẫn đẹp như vậy. Thậm chí so với lần trước nàng tới, nó càng thêm phồn hoa, xinh đẹp. Bởi vì đi đầy đường đều giăng đèn, kết hoa để ăn mừng đám cưới của Thiên Mạc hoàng đế, hôn lễ của Thiên Mạc hoàng đế cùng An Nhã Quận chúa của Lâm Vị.
Đập vào mắt nàng đều là màu đỏ vui mừng. Nàng yêu ai yêu cả đường đi nên cũng đã thích màu đỏ. Nhưng là bây giờ, những thứ này màu đỏ đập vào Thẩm Thiên mạch lại là vô cùng châm chọc.Tư Đồ Cảnh Diễn, hắn thật muốn kết hôn cùng cô gái khác sao? Thật sự chỉ cần một chút thời gian nữa thôi cũng không thể đợi nàng được sao?
Sẽ không đâu. Sẽ không đâu. Đó là Tư Đồ Cảnh Diễn của nàng mà. Làm sao chàng có thể lừa gạt nàng được ?
Cảnh Diễn đã nói, cả đời này, một đời một kiếp này sẽ bên cạnh nàng. Hắn sẽ không phụ nàng. Tuyệt đối sẽ không. Chuyện này nhất định còn ẩn tình, nàng nhất định phải đi tìm hiểu cho rõ ràng.
Mang theo này sự tín niệm, Thẩm Thiên Mạch cố gắng chống đỡ thân thể bởi vì bảy ngày không nghỉ ngơi, mà xông vào hôn lễ đang được cử hành trên đại điện hôm nay.
Bên này Thẩm Thiển Mạch đang phóng ngựa chạy như điên. Bên kia, các đại thần triều đình cũng đang gấp đến độ chóng mặt. Chỉ vì Hoàng đế bọn họ mặc hỷ phục đỏ thẫm, nhưng không cho phép vị Quận chúa Lâm Vị mặc giá y.
“Giá y này, ngươi không xứng mặc!” Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn hàm chứa vẻ khinh thường, khóe miệng nhếch lên nụ cười liều lĩnh, không hề để ý tới biểu cảm vừa giận vừa thẹn của An Quận chúa, cũng không để ý tới khuyên can và phản đối của các vị đại thần. Hắn chỉ mỉm cười nhìn về phía trước, giống như nơi đó có người hắn muốn chờ đợi.
“Giá” Một giọng nói du dương nhưng nôn nóng vang lên. Một người một ngựa như hóa điên nhảy vọt vào bên ngoài đại điện Cung Vũ. Thị vệ rốt rít ra tay chặn ngựa, lại bị nữ tử quất mạnh roi ngựa hất ra.
“Ai dám chắn ngựa của ta sẽ chết!” Lời nói đơn giản rõ ràng, nữ tử có dung mạo khuynh thành ngồi trên lưng ngựa, cho dù suốt bảy ngày bảy đêm cực khổ phi ngựa, vẫn không thể che giấu vẻ đẹp tuyệt mĩ của nàng.
Giờ phút này, đôi mắt của nàng chằm chằm nhìn vào đại điện. Quanh thân nàng bao phủ sát khí nồng đậm. Bọn thị vệ cũng bị dọa sợ hãi, không dám tiến lên chặn lại.
“Đúng vậy đúng vậy! An quận chúa vẫn còn ở bên cạnh mà, nếu chọc giận Lâm Vị thì làm sao bây giờ chứ?”
“Đúng thế! Nữ tử này lai lịch không rõ ràng, lại còn làm Hoàng thượng bị thương, tuyệt đối không thể để cho nàng làm Hoàng hậu Thiên Mạc! Thừa tướng đại nhân, ngài nói xem?” Một đại thần đưa ánh mắt chuyển hướng về phía Hạo Nguyệt.
Hạo Nguyệt nhìn qua Thẩm Thiển Mạch, lại nhìn quần thần, giọng thản nhiên nói: “Các ngươi cho rằng, các ngươi có thể ngăn cản Hoàng thượng?!”
Một câu vừa nói ra, đám triều thần không dị nghị nữa. Vương của bọn họ quyết đoán sát phạt tuyệt đối anh minh cơ trí (nhìn xa trông rộng), cũng tuyệt đối không nghe theo chi phối của bọn họ.
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?” Thẩm Thiển Mạch chau mày, nhìn màn kịch trước mắt, hỏi.
Tư Đồ Cảnh Diễn vuốt ve mái tóc của Thẩm Thiển Mạch, cưng chiều nói: “Ngôn Tu Linh tự mình tới Lê Quốc. Lê Quốc không an toàn. Ta muốn nàng trở về.”
Thẩm Thiển Mạch khiếp sợ nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn. Hóa ra hắn là như vậy chỉ để bắt nàng trở về mà thôi. Hắn biết nếu nói thẳng Lê Quốc nguy hiểm tất nhiên nàng không chịu trở về, bởi vậy hắn mới dùng cách này để ép nàng trở về. Cảnh Diễn, Cảnh Diễn, chàng cũng thật hiểu rõ ta, đúng là dụng tâm lương khổ!
“Nhưng mà, có chuyện gì với An quận chúa vậy?!” Thẩm Thiển Mạch không quên có một vị mỹ nhân không vui đang đứng một bên, mở miệng hỏi.
Tư Đồ Cảnh Diễn lại đưa tay nhẹ nhàng vuốt tóc Thẩm Thiển Mạch, “Mạch nhi ngốc của ta. Người ta muốn lấy, cho tới bây giờ chỉ có nàng. Mũ phượng và khăn quàng vai này, chỉ có nàng mới có thể mặc.”
An quận chúa nghe hắn nói như thế, lập tức kêu la: “Ngươi giỏi lắ