Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342459
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2459 lượt.
m Tư Đồ Cảnh Diễn, thì ra ngươi không để ta mặc giá y này là để cưới nàng ta?! Ngươi không được quên, ta chính là Công chúa hòa thân của Lâm Vị! Chẳng lẽ ngươi muốn đắc tội Lâm Vị hay sao?!”
Lời An quận chúa nói mặc dù có hơi điêu ngoa, nhưng lại nói đúng lời trong lòng của triều thần Thiên Mạc. Đúng vậy đó, nếu không cưới An quân chúa thì chẳng phải đã đắc tội Lâm Vị sao? Nghe nói Lâm Vị và Lê Quốc quan hệ rất tốt, nếu ép Lâm Vị liên minh với Lê Quốc đối phó với Thiên Mạc, vậy sẽ không ổn đâu!
“Sao chàng không tránh roi thế?” Thẩm Thiển Mạch không để ý chút nào tới lời nói của An quận chúa, hoàn toàn coi An quận chúa như người tàng hình, nàng đau lòng kéo kéo cánh tay Tư Đồ Cảnh Diễn, ân cần hỏi han.
“Ta nói rồi. Nếu ta làm nàng bị thương, nàng tùy ý xử phạt, ta tuyệt đối không đánh trả.” Tư Đồ Cảnh Diễn chẳng hề để ý tới cánh tay còn đang chảy một chút máu. Một roi kia của Thẩm Thiển Mạch chứa đựng tức giận vô cùng nặng, hơn nữa nàng không ngờ Tư Đồ Cảnh Diễn không né tránh, bởi vậy đã dùng bảy phần lực đạo, tuy rằng không dùng nội lực nhưng bị đánh trên người, cũng đau vô cùng, miệng vết thương cũng rất sâu.
Thẩm Thiển Mạch đau lòng nhìn miệng vết thương của Tư Đồ Cảnh Diễn, trách cứ nói: “Nhưng mà chàng không hề có lỗi với ta!”
“Không. Ta hại nàng lo lắng bảy ngày bảy đêm. Ta hại nàng phi ngựa bảy ngày bảy đêm.” Tư Đồ Cảnh Diễn tự trách khi nhìn thấy Thẩm Thiển Mạch tiều tụy đi mấy phần, hắn khẽ xoa nhẹ lên gò má của nàng, nói: “Đừng nói một cây roi, cho dù thêm mấy roi nữa, cũng đáng.”
“Tư Đồ Cảnh Diễn!” Thẩm Thiển Mạch oán trách la lên. Người này, là muốn nàng áy náy sao? Một roi này quất xuống, nàng đã đau lòng muốn chết, lại thêm mấy roi, dù hắn có thể chịu được thì nàng cũng chịu không nổi.
May mắn lúc đó trong tay nàng là roi chứ không phải lưỡi dao. May mắn là dù nàng tức giận nhưng quất roi không dùng nội lực. Nếu không hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi.
Nàng biết rõ tính cách của Tư Đồ Cảnh Diễn, hắn đã hứa với nàng, nhất định sẽ làm được. Cho dù roi vừa rồi của nàng sẽ làm hắn bị thương nặng, hắn cũng sẽ không né tránh.
Là nàng không tốt. Hắn toàn tâm toàn ý với nàng như vậy, mà nàng lại có thể hoài nghi hắn. Là lỗi của nàng, đều là do nàng đã sai.
“Mạch nhi ngốc, không cần tự trách mình. Roi này, là ta cam tâm tình nguyện.” Tư Đồ Cảnh Diễn vuốt ve hai má của Thẩm Thiển Mạch, thâm tình nói.
Tư Đồ Cảnh Diễn có chút không vui nâng mắt, đôi mắt đen láy như Hắc Diệu Thạch* thoáng hiện sự tức giận, khoé môi mím chặt, lạnh lùng nhìn thiếu nữ quấy rầy hắn và Thẩm Thiển Mạch – Quận chúa An Nhã.
Quận chúa An Nhã là biểu muội của Ngôn Tu Linh. Tính tình vô cùng gian xảo, mặc dù bản tính nàng ta không phải là hư hỏng nhưng cũng vô cùng đáng ghét. Nếu không phải hắn nể mặt mũi của Ngôn Tu Linh thì đã sớm phái người ném nàng ta ra khỏi cung rồi.
“Quận chúa không ở biệt viện mà chạy tới nơi này làm gì?” Hắn nâng mắt, thu lại nụ cười nơi khoé miệng, lạnh lùng nhìn Quận chúa An Nhã, lời nói ra khỏi miệng mang theo lực áp bách tự nhiên thiên thành*, ép cơn tức giận của Quận chúa An Nhã trở về. (Tự nhiên thiên thành: ở đây muốn nói lời nói của a có sức áp bách tự nhiên)
Quận chúa An Nhã uất ức nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn và Thẩm Thiển Mạch. Tại buổi hoà thân trước nàng ta đã từng thấy qua Tư Đồ Cảnh Diễn. Người nam nhân phong hoa tuyệt đại như vậy, lần đầu tiên nàng ta nhìn thấy hắn đã bị rung động thật sâu, nghe nói bản thân mình sẽ gả cho hắn làm thê, nàng ta cũng khao khát thật lâu nhưng thật không ngờ kết quả lại thành như vậy.
Người nam nhân này đối xử với nàng ta như vứt bỏ giày cũ, từ đầu đến cuối ngay cả một ánh nhìn cũng không nguyện nhìn nàng một cái. Quận chúa An Nhã nàng là mỹ nhân số một số hai tại Lâm Vị, bởi vì được Ngôn Tu Linh chiếu cố cho nên nam nhân mơ tưởng muốn cưới được nàng ta nhiều không đếm xuể, thế nhưng Tư Đồ Cảnh Diễn này, tại ngày đại hôn đó lại ngang ngạnh ném nàng ở một bên, còn không cho nàng chạm vào mũ phượng và khăn quàng vai, tất cả đều được chuẩn bị vì nữ tử kia, người đang ở bên cạnh hắn!!
Ngay cả khi nàng ta giả bộ thắt cổ, Tư Đồ Cảnh Diễn cũng chẳng thèm quan tâm thăm hỏi. Sau khi nàng ta nghe tiểu thái giám hồi báo lại rằng Tư Đồ Cảnh Diễn nói cứ tuỳ ý nàng ta, rốt cuộc nàng ta cũng không nhịn được nữa liền chạy tới Ngự Hoa Viên, chỉ vì tìm hắn tính sổ!
“Ta… Ta tới tìm chàng! Ta là Công chúa hoà thân, chàng không thể đối xử với ta như vậy!” Quận chúa An Nhã chu môi, mang theo ba phần uất ức bảy phần tức giận nói. Cho dù không phải ngôi vị Hoàng hậu thì nàng ta vẫn muốn gả cho Tư Đồ Cảnh Diễn, nàng ta nhất định phải gả cho Tư Đồ Cảnh Diễn!!
“Ta nói rồi. Ta chỉ có một thê tử là Mạch Nhi.” Đôi mắt của Tư Đồ Cảnh Diễn không hề biến sắc, lạnh lùng liếc Quận chúa An Nhã một cái, tay vẫn nắm chặt tay Thẩm Thiển Mạch, chưa từng buông ra.
Quận chúa An Nhã nghe Tư Đồ Cảnh Diễn nói vậy, trong đôi mắt thoáng qua một chút bi thương, điêu ngoa nói: “Ta mặc kệ! Chàng nhất định phải lấy ta! Cho dù Tu Linh ca ca tới đây ta cũng không trở