Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.
ìn cung nữ kia vội vội vàng vàng rời đi.
Thẩm Thiển Mạch ngoái đầu nhìn Mạc Nhất một cái, thấy hắn không có gì khác thường, nàng nở nụ cười, bàn tay trong tay áo nắm chặt lại.
Nàng ở trong ngự hoa viên nhìn ngó một chút, sau đó làm ra bộ dáng miễn cưỡng hứng thú, bĩu môi nói: “Ngự hoa viên này thật nhàm chán, chúng ta trở về đi.”
Trong mắt Mạc Nhất hiện lên ý cười, thu lại ánh mắt thản nhiên nói: “Vậy thì mời trở về.”
Thẩm Thiển Mạch cũng không nhiều lời, thản nhiên rời đi.
Mạc Nhất im lặng đi theo sau Thẩm Thiển Mạch, trong lòng khẽ nở nụ cười thản nhiên. Đương nhiên hắn biết Thẩm Thiển Mạch làm vậy cũng là vì hắn, cho nên trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
Hắn hiểu rõ Thẩm Thiển Mạch muốn đánh bại Lê quốc là vì hắn cho nên nàng không tiếc bản thân mà mạo hiểm. Nhýng sao hắn có thể cho phép nữ nhân của mình đi mạo hiểm, trong khi bản thân hắn lại hưởng thụ an nhàn đây? Hắn không làm được.
Cho nên từ khi Thẩm Thiển Mạch quyết định đến Lê quốc, hắn liền bắt đầu giao sự vụ cho Sênh Ca xử lý. Sênh Ca là người Thẩm Thiển Mạch tin tưởng cho nên hắn cũng sẽ tin, huống hồ tài năng quân sự của Sênh Ca quả thực vô cùng mạnh, giao binh lực cho Sênh Ca sắp xếp, hắn thực yên lòng.
Còn chính hắn lại ngày đêm thần tốc chạy tới Lê quốc, thâm nhập Hoàng cung Lê quốc, thần không biết quỷ không hay giết hộ vệ Mạc Nhất quan trọng nhất của Nạp Lan Dung, thay thế hắn ta.
Hắn ở ngay bên cạnh Thẩm Thiển Mạch để bảo vệ nàng. Nàng mạnh mẽ, hắn biết. Nàng muốn dựa vào sức lực của mình để giúp đỡ hắn, hắn cũng cho phép. Nhưng hắn không thể để nàng chịu nửa phần thương tổn nào dù chỉ là một chút, hắn nhất định phải ở bên cạnh nàng, bảo vệ nàng.
Dù không nói với nàng, nhưng hắn vẫn luôn ở đây.
Thẩm Thiển Mạch một đường trở lại chỗ ở, sau đó làm bộ như mệt mỏi, ngã đầu xuống gối, Mạc Nhất cũng thức thời không quấy rầy nàng, ý tốt muốn giải thích dừng ở cửa miệng, vì nàng khép cửa phòng lại.
Thẩm Thiển Mạch nghe được âm thanh đóng cửa, im lặng không lên tiếng đem tờ giấy trong tay áo lấy ra.
Trong Càn Khôn cung có Càn Khôn.
Trên tờ giấy chỉ viết một câu như vậy ý tứ không rõ ràng, nhưng Thẩm Thiển Mạch lại hiểu. Khóe miệng chậm rãi nâng lên nụ cười nhẹ, nàng phí hết tâm tư tới đây bày hết này đến kế khác, thứ nhất là vì muốn Nạp Lan Dung buông lỏng cảnh giác, thứ hai là vì muốn tìm kiếm thời cơ khiến cho Nạp Lan Dung ứng phó không kịp, mà quan trọng nhất, chính là bản đồ quân sự bố trí phòng thủ tại hoàng cung Lê Quốc.
Bản đồ bố trí quân sự. Đối với một cái quốc gia mà nói rất quan trọng, nếu có thể lấy được tấm bản đồ này, khi Thiên Mạc tấn công Lê Quốc có thể tiết kiệm không ít hơi sức.
Hơn nữa chất liệu của y phục này cũng rất đặc biệt. Thời gian quá vội vàng nên Thẩm Thiển Mạch cũng chưa có cẩn thận xem xét xem chất vải của y phục này là gì, chẳng qua là cảm thấy mặc nó rất thoải mái, sờ lên tương đối quen thuộc mà thôi.
Càng đến gần Càn Khôn cung, chân mày Thẩm Thiển Mạch liền chau lại càng sâu. Càn Khôn cung này khiến cho nàng cảm thấy một loại áp lực vô hình.
Bốn phía Càn Khôn cung không có bất kỳ thị vệ nào canh giữ. Chỉ có hai tiểu thái giám đứng ở trước cửa đang gật gù, trong mắt Thẩm Thiển Mạch lướt qua một tia nghi ngờ.
Theo đạo lý trong Càn Khôn cung cất giấu một thứ quan trọng như vậy, Nạp Lan Dung không thể nào chỉ phái hai tiểu thái giám canh chừng. Như vậy chỉ có hai khả năng, thứ nhất, Càn Khôn cung này vốn căn bản không có gì cả. Dĩ nhiên, Thẩm Thiển Mạch là tuyệt đối tin tưởng năng lực xử lý chuyện của người dưới tay nàng. Buổi chiều người cung nữ kia nhìn rất tầm thường, nhưng đây chính là cao thủ Ma Cung chỉ đứng dưới Sênh Ca, tin tức của nàng ta tuyệt đối sẽ không có vấn đề.
Như vậy, cũng chỉ có loại khả năng thứ hai. Đó chính là Nạp Lan Dung không hề lo sợ, cảm thấy căn bản không có người nào có thể đủ khả năng lấy đi bản đồ bố trí quân sự từ bên trong Càn Khôn cung.
Thẩm Thiển Mạch nhếch môi cười khinh thường. Không có người nào có thể lấy đi sao? ! Như vậy nàng càng muốn nhìn xem, tự tin của Nạp Lan Dung đến cùng có bao nhiêu phân lượng. Nàng ngược lại không tin, cái Càn Khôn cung này chẳng lẽ còn có thể điên đảo Càn Khôn hay sao! Cố tình nàng lại càng muốn đi vào đó coi trộm một chút!
Ra tay như điện. Rất nhanh đánh ngất xỉu hai tên tiều thái giám canh cửa vốn đang uể oải ngủ gà ngủ gật. Thẩm Thiển Mạch cũng không thèm nhìn tới hai tiểu thái giám này thêm một cái nào, mà nhanh nhẹn lách mình, tiến vào Càn Khôn cung.
Sau lưng Thẩm Thiển Mạch một đạo bóng đen vẫn theo đuôi xa xa theo sát nhanh chóng đi vào.
Thẩm Thiển Mạch đi thẳng đến tận cùng bên trong Càn Khôn cung, trong mắt mang theo vài phần quan sát nhìn bố trí của Càn Khôn cung. Bố trí ở chỗ tận cùng bên trong này hình như so với bên ngoài có chút không giống. Nhìn bố trí thì hình như có trận pháp gì đó.
Thẩm Thiển Mạch cảm thấy nghi ngờ, vừa quan sát vừa đi tới, đột nhiên giống như đã dẫm vào cái gì, bên cạnh vô