XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342403

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2403 lượt.

lúc đầu tiên tiến vào: tàng thư các nhỏ xuất hiện.
Trong lòng vui vẻ, không ngờ Tư Đồ Cảnh Diễn lại dễ dàng phá giải được tuyệt trận lồng trong huyễn trận. Huyễn trận sẽ không đả thương người, nhưng nếu đặt trong tuyệt trận, không nghi ngờ gì sẽ làm rối loạn tầm mắt, đưa con người vào chỗ chết.
Tư Đồ Cảnh Diễn nhướng mi nhìn Thẩm Thiển Mạch, thấy sự tán thưởng trong mắt Thẩm Thiển Mạch cùng ý cười vui vẻ nơi khóe miệng, trong lòng ấm áp, cười nói:” Huyễn trận đã phá. Nhưng mà tuyệt trận hung hiểm, nhất định phải cẩn thận”
“Ừ. Ta sẽ tự cẩn thận” Trong mắt Thẩm Thiển Mạch xẹt qua một tia ngưng trọng, khóe miệng có ý cười ấm áp, ngước mắt cẩn thận quan sát căn phòng.
Bản đồ bố trí quân sự sẽ ở đâu? Tuyệt trận hung hiểm dị thường, bọn họ không thể tùy tiện đi lại trong phòng, cũng không thể lật từng ngóc ngách để tìm bản đồ.
Bọn họ chỉ có một cơ hội. Tìm đúng vị trí của bản đồ bố trí quân sự, bằng tốc độ nhanh nhất bắt được nó, sau đó rời khỏi tuyệt trận. Nếu không bị vây hãm lâu ở trong tuyệt trận, lành ít dữ nhiều.
“Tuyệt trận mặc dù cao tuyệt nhưng mà gian phòng kia lại quá nhỏ, không thể nghi ngờ làm giảm lực lượng của tuyệt trận xuống rất nhiều” Tư Đồ Cảnh Diễn nở một nụ cười tự tin.
Tuyệt trận hung hiểm dị thường, chỉ cần bước nhầm một bước cũng có thể chết không toàn thây, hơn nữa cơ quan trong tuyệt trận một vòng lại một vòng, một khi tiến vào tuyệt trận thì rất khó chạy thoát. Nhưng gian Tàng thư các này rất nhỏ, phạm vi tuyệt trận cũng liền có hạn, lấy khinh công cao cường của bọn họ, sau khi cơ quan khởi động, có thể vừa né tránh vừa nhảy ra khỏi phạm vị của Tuyệt trận, mặc dù cũng tương đối nguy hiểm, nhưng sẽ không phải chống đỡ với sự tấn công của các cơ quan liên hoàn.
“Chàng đoán Nạp Lan Dung sẽ để nó ở nơi nào?” Thẩm Thiển Mạch nhìn chằm chằm căn phòng một vòng, nhàn nhạt hỏi. Mỗi chỗ bài bố trong gian phòng này đều có vẻ như có chút trọng yếu gì đó, chỗ nào cũng có thể, rốt cục là chỗ nào đây?
Tư Đồ Cảnh Diễn nghiêng mặt, ánh sáng mờ tối của Tàng thư các chiếu lên mặt hắn, quấn quanh gò má mê người của hắn. Tròng mắt của hắn đen như mực, thâm thúy như động đen không thấy đáy, thu hút hết tất cả mọi thứ. Hắn hơi ngẩng đầu, tựa hồ đang suy nghĩ vấn đề, đột nhiên con ngươi đen như mực đó xẹt qua một đạo ánh sáng, giống như sao băng lướt qua phía chân trời, vô cùng lóng lánh.
“Chỗ nguy hiểm nhất cũng chính là chỗ an toàn nhất” Tư Đồ Cảnh Diễn chỉ vào bức tranh đối diện hắn cùng Thẩm Thiển Mạch, mím môi nói.
Thẩm Thiển Mạch giương mi, không phải là nàng không nghĩ qua đến chỗ đó, vị trí này là dẽ thấy nhất, cũng là chỗ mà mọi người không nghĩ đến nhất. Nhưng mà chưa chắc Nạp Lan Dung chưa chắc đã làm như vậy. Tư Đồ Cảnh Diễn tại sao lại khẳng định như vậy? Phải biết, ở trong tuyệt trận này bọn họ không thể mạo hiểm thử nghiệm.
Nếu như tuyệt trận khởi động, bọn họ phải tìm mọi cách thoát khỏi tuyệt trận, muốn tiến vào tuyệt trận một lần nữa thì khó khăn càng thêm khó khăn, chỉ đành phải đợi sau này thăm dò tiếp, nhưng trải qua chuyện này, Nạp Lan Dung chắc chắn sẽ đề cao cảnh giác, bọn họ muốn đắc thủ một lần nữa thì càng thêm khó khăn.
“Nơi này là chỗ hung hiểm nhất trong trận thế, cũng là nơi cách bên ngoài trận pháp xa nhất. Cho dù lấy được bức họa cũng chưa chắc có thể ra khỏi tuyệt trận” Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn thoáng qua một tia ngưng trọng, hắn đã biết sơ trận pháp của tuyệt trận, mặc dù không có cách phá giải, nhưng nơi nào nguy hiểm hắn vẫn có thể nhận ra được, đây cũng chính là nguyên nhân hắn khẳng định bức họa kia chính là bản đồ bố trí quân sự.
Thẩm Thiển Mạch giương mày, nghi hoặc nhìn Tư Đồ Cảnh Diễn, không trốn thoát được? Nơi này cùng lắm chỉ cách bên ngoài mấy trượng, muốn rời khỏi thì chỉ trong nháy mắt mà thôi, tuyệt trận có thể lợi hại như vậy sao?.
Tư Đồ Cảnh Diễn thấy được sự nghi hoặc trong mắt Thẩm Thiển Mạch, ở một nụ cười tà mị:” Người khác không trốn thoát được không có nghĩa là ta không trốn thoát được. Lát nữa ta đi lấy bức họa, Mạch nhi nàng trực tiếp xuất trận”.
Thảm Thiển Mạch bình tĩnh nhìn con ngươi của Tư Đồ Cảnh Diễn, trên mặt xẹt qua tươi cười, ngược lại càng kéo chặt tay Tư Đồ Cảnh Diễn, nói từng chữ:” Đi thì cùng đi”.
Tư Đồ Cảnh Diễn thấy sự kiên định trong con ngươi của Thẩm Thiển Mạch, bất đắc dĩ thở dài, đưa tay nhéo mũi của Thẩm Thiển Mạch, bất đắc dĩ lại cưng chiều nói:” Thật đúng là không có cách nào lừa gạt được đôi mắt của nàng”.
Tuyệt trận chính là đệ nhất trận, đâu chỉ là hư danh. Thoạt nhìn khoảng cách chỉ có mấy trượng, nhưng một khi tuyệt trận khởi động, muốn rời khỏi, cũng giống như từ giữa thiên quân vạn mã mà thoát ra” Người khác thì chưa chắc. Nhưng Cảnh Diễn, chàng chắc chắn không lừa được ta” Thẩm Thiển Mạch giương môi nở một nụ cười, chác chắn nói. Bởi vì bây giờ nàng đã quá quen thuộc Tư Đồ Cảnh Diễn, cũng quá rõ hắn, một động tác, mỉm cười của Tư Đô Cảnh Diễn, nàng cũng có thể nhìn ra sơ hở.
Mới vừa rồi khi Tư Đồ Cảnh Diễn nói lời kia, thần sắc có một tia mất tự nhiên, tuy chỉ