Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342399
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2399 lượt.
ó thể dao động nội tâm của hắn, không có gì có thể làm cho hắn mắc lỗi. Nhìn qua có vẻ là một khuôn mặt trẻ con tràn đầy thơ ngây, thật ra thì hắn che giấu tâm tư so với ai cũng sâu hơn.
Vào buổi tối mấy ngày sau, Nạp Lan Dung mở tiệc mừng hai vị khách quý của Lê quốc, Hoàng hậu Thiên Mạc và Hoàng đế Lâm Vị. Nạp Lan Dung ngồi ở ghế trên, Thẩm Thiển Mạch và Ngôn Tu Linh ngồi hai bên của Nạp Lan Dung.
Bên dưới là Diêu Viễn Sam đứng đầu nhóm đại thần quan trọng.
“Hoàng hậu Thiên Mạc và Hoàng đế Lâm Vị có thể tới Hoàng cung Lê quốc ta làm khách, thật đúng là vinh hạnh của Lê quốc ta.” Nạp Lan Dung nở nụ cười tà khí trước sau như một, đôi mắt hoa đào hẹp dài mang theo vài phần tính toán và hài lòng nhìn Thẩm Thiển Mạch và Ngôn Tu Linh.
Hừ! Cho dù Tư Đồ Cảnh Diễn và Ngôn Tu Linh có lợi hại hơn nữa không phải vẫn bị hắn áp chế hay sao.
“Nào có, nào có. Lê Vương bệ hạ thịnh tình như vậy, trẫm đương nhiên không thể khước từ.” Ngôn Tu Linh thoáng nở nụ cười, đôi mắt bình thản nhìn Nạp Lan Dung, cố ý nhấn mạnh hai chữ thịnh tình, muốn châm chọc Nạp Lan Dung chỉ cần dùng dùng biện pháp như này là được rồi.
Thẩm Thiển Mạch nghe Ngôn Tu Linh nói vậy, trong mắt lướt qua một tia giảo hoạt, cũng khẽ nở nụ cười, nói tiếp: “Đúng là như vậy. Lê Vương bệ hạ thịnh tình như thế, giữ Bổn cung ở lại mấy ngày, ngược lại thật là làm cho Bổn cung thụ sủng nhược kinh*.” (Thụ sủng nhược kinh: được yêu thương mà lo sợ)
Qua hồi lâu, Ngôn Tu Linh mới chậm rãi nở nụ cười: “Đương nhiên là không phải.”
Nghe được câu trả lời của Ngôn Tu Linh, đôi mắt sắc của Nạp Lan Dung mới bình thường trở lại.
Trong lòng Ngôn Tu Linh cũng cảm thấy buồn cười. Hắn không đi cũng vì muốn xem xem rốt cuộc Tư Đồ Cảnh Diễn và Thẩm Thiển Mạch có thủ đoạn gì mà có thể chiếm được Lê quốc không tốn binh lực. Còn nếu như hắn thật sự muốn đi, uy hiếp của Nạp Lan Dung có thể giữ hắn ở lại sao? Vậy thì Ngôn Tu Lin hắn không xứng với ngôi vị Hoàng đế Lâm Vị, cũng không xứng danh đối thủ duy nhất của Tư Đồ Cảnh Diễn rồi.
“Vậy Hoàng hậu Thiên Mạc thì sao, ở Lê quốc có quen không?” Nạp Lan Dung chuyển hướng nhìn Thẩm Thiển Mạch, mang theo vài phần hài lòng.
Khoé môi Thẩm Thiển Mạch dần xuất hiện ý cười châm biếm, đôi mắt đen nhánh tràn đầy hài hước. Vừa rồi nàng đã dùng bồ câu đưa tin cho Sênh Ca, sau khi đánh chiếm vài thành trì của Lê quốc thì chờ đợi Tư Đồ Cảnh Diễn ở bên này động thủ, sau đó vở kịch hay nhất sẽ bắt đầu.
“Không quen.” Ba chữ* đơn giản lưu loát, Thẩm Thiển Mạch không sợ hãi chống lại ánh mắt của Nạp Lan Dung, trong đôi mắt đen nhánh tràn đầy khiêu khích và quyết đoán.(Ba chữ không quen trong tiếng Trung đây ạ: 不习惯)
Lời nói quyết đoán của Thẩm Thiển Mạch dẫn đến một hồi nghị luận của nhóm đại thần bên dưới, không phải Hoàng hậu Thiên Mạc và Hoàng đế Lâm Vị đang tính toán sổ sách với Hoàng đế bọn họ đấy chứ?? Thật buồn cười, còn đang ở Lê quốc của bọn họ mà cũng dám phách lối.
Nạp Lan Dung thấy phản ứng của Thẩm Thiển Mạch không khỏi nhíu mày. Hắn hiểu rõ tính cách của Thẩm Thiển Mạch, cũng không phải chưa từng thấy qua thủ đoạn ngoan tuyệt của nàng. Nhưng trong tình hình hiện nay, Thẩm Thiển Mạch không nên có biểu hiện như vậy, trừ phi nàng có niềm tin tuyệt đối.
“Chỉ là… Bổn cung lại rất thích lễ vật mà Lê quốc tặng Bổn cung.” Giọng nói bình thản, Thẩm Thiển Mạch chầm chậm nâng mắt, trong đôi mắt đen nhánh là khí phách và quyết đoán tột cùng, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng Nạp Lan Dung.
Lễ vật? Ngay lập tức, lời nói của Thẩm Thiển Mạch lại dẫn tới một hồi nghị luận của nhóm đại thần? Ngay cả sắc mặt Nạp Lan Dung cũng thay đổi, hắn tặng lễ vật cho Thẩm Thiển Mạch khi nào? Giờ phút này, ý cười như có như không trong mắt Thẩm Thiển Mạch khiến hắn cảm thấy không được tự nhiên, tựa như bị Thẩm Thiển Mạch nắm chắc trong lòng bàn tay vậy.
“Trẫm không hiểu Hoàng hậu Thiên Mạc đang muốn nói gì.” Nạp Lan Dung nhíu mày, vẫn nở nụ cười như thường, trong mắt xuất hiện vài phần ngưng trọng và tìm tòi nghiên cứu.
Ánh mắt Thẩm Thiển Mạch quét qua nhóm triều thần Lê quốc đang ngồi bên dưới một vòng, khoé môi chậm rãi cong lên, nụ cười yêu dị trên khuôn mặt nàng làm điên đảo chúng sinh nhưng cũng kèm theo sự ngoan tuyệt và khát máu.
Nhóm triều thần phía dưới nhìn đến ngây dại. Bọn họ đều biết Hoàng hậu Thiên Mạc vô cùng tuyệt mỹ, chỉ là bọn họ không ngờ khi nàng cười lại đẹp đến vậy, dường như chỉ cần nhìn thôi cũng sẽ mất hồn mất vía.
Chỉ có điều nụ cười tuyệt mĩ này cũng vô cùng sắc bén khiến người khác không dám nhìn gần. Giống như đoá hoa Mạn Châu Sa* tuyệt mỹ, yêu dị tuyệt mỹ nhưng cũng mang theo quỷ mị trí mạng.
“Ha ha, vậy Bổn cung nói rõ ràng một chút vậy.” Tươi cười trên khuôn mặt Thẩm Thiển Mạch càng trở nên yêu dị, trong đôi mắt nàng thoáng hiện sự ngoan tuyệt, bàn tay trắng nõn thon dài từ từ lấy ra một tờ giấy, các đại thần ở phía dưới còn chưa kịp nhìn rõ là thứ gì thì sắc mặt Nạp Lan Dung đã thay đổi.
“Bản đồ bố trí quân sự! Thì ra