Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2397 lượt.
Đồ Cảnh Diễn mới làm được, cũng chỉ có hắn có thể đủ khả năng làm như vậy mà không có để lại chút dấu vết nào, thậm chí ngay cả Nạp Lan Dung cũng lừa rồi. Như vậy người hiện nay đang ở Thiên Mạc là ai đây? (Ngư: Có ai đoán được không ? )
Con mắt sắc rét lạnh, Ngôn Tu Linh nhìn về phía Nạp Lan Dung, giọng điệu nhàn nhạt : "Không phải là ta làm. Tin hay không tùy ngươi."
Hắn đã hạ lệnh phong bế khắp thành, Ngôn Tu Linh tuyệt đối sẽ không thể trốn thoát được ra khỏi đô thành Lê quốc. Hắn vốn là muốn ép Ngôn Tu Linh giao ra bản đồ bố trí quân sự, xem ra hôm nay là không thể nào. Như vậy chỉ còn cách bắt giữ Ngôn Tu Linh, không để cho hắn có cơ hội tiếp xúc bên ngoài.
"Hoàng đế Lâm Vị đã từ đường xa đến đây, không bằng theo ta vào làm khách trong hoàng cung Lê quốc." Nạp Lan Dung nâng lên một nụ cười, thản nhiên nói.
Ngôn Tu Linh khẽ híp con ngươi. Mời hắn vào cung làm khách? Thật ra muốn giam lỏng hắn mà thôi. Chỉ là như vậy cũng tốt. Hắn khẳng định là giờ phút này Tư Đồ Cảnh Diễn đang nấp ở trong hoàng cung Lê nước, nếu hắn có thể vào cung, thật ra cũng không phải là chuyện xấu gì. Huống chi, hiện tại hình như hắn cũng không thể lựa chọn.
"Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh." Ngôn Tu Linh khơi lên một nụ cười không sao cả, ung dung đi theo Nạp Lan Dung vào hoàng cung Lê Quốc, tý thái thanh thản này của hắn giống như là thật sự đang đến hoàng cung Lê quốc làm khách, khóe miệng còn mang theo nụ cười đùa giỡn.
Hắn và Thẩm Thiển Mạch mặc dù cùng bị giam lỏng ở hoàng cung Lê quốc, nhưng mà ý nghĩa không giống nhau. Thẩm Thiển Mạch là bị lấy làm chế ước Tư Đồ Cảnh Diễn, mà hắn, chẳng qua là bị tạm thời giam lỏng mà thôi, Lê quốc tuyệt đối không dám động đến hắn.
"Ngôn Tu Linh vào cung rồi." Chân mày Tư Đồ Cảnh Diễn nhảy lên, lấy bản lĩnh của Ngôn Tu Linh, tuyệt đối không thể nào bị uy hiếp bắt vào cung, vậy chỉ có một khả năng duy nhất, là hắn cố ý làm vậy. Chẳng lẽ Ngôn Tu Linh đã đoán được cái gì? Khóe miệng chậm rãi nâng lên một chút ý cười, quả nhiên là Ngôn Tu Linh, quả nhiên là tri kỷ mà cũng là đối thủ của hắn.
Trong mắt Thẩm Thiển Mạch hiện lên một tia không hiểu, nàng không rõ thế lực của Ngôn Tu Linh lắm, mặc dù Nạp Lan Dung lợi hại, nhưng nếu Ngôn Tu Linh muốn thoát thân thì cũng hoàn toàn không có vấn đề gì chứ, hắn không cần thiết phải vào cung để bị Nạp Lan Dung giam lỏng mà. "Xem ra hắn đã đoán được chuyện gì rồi nhỉ ?"
"Thì có lẽ vậy...! Hoàng cung Lê quốc sắp náo nhiệt rồi." Tư Đồ Cảnh Diễn khơi lên một nụ cười ý vị không rõ.
“Thiển Mạch tỷ tỷ ở Hoàng cung Lê quốc có quen không?” Ngôn Tu Linh ngây thơ đơn thuần mang vẻ mặt khả ái vui vẻ, con ngươi trong sáng thoạt nhìn có vẻ đơn giản, thật ra lại cất giấu thâm trầm.
Thẩm Thiển Mạch liếc mắt nhìn Ngôn Tu Linh, thuận theo tình cảnh hiện giờ của nàng, Thiểm Mạch nâng lên ý cười vui vẻ, lạnh nhạt nói, “Quen thuộc? Nạp Lan Dung sẽ phải trả giá rất lớn cho ngày hôm nay!”
Con ngươi nhợt nhạt của Ngôn Tu Linh híp lại, mang theo chút quan sát, khóe miệng vui vẻ không thay đổi, ánh mắt chuyển động một chút, cười nói: “Không nghĩ tới Thiển Mạch tỷ tỷ lại nói tới Nạp Lan Dung.”
“Hừ! Nạp Lan Dung là tự sinh tự diệt.” Trên mặt Thẩm Thiển Mạch lạnh như băng, ánh mắt cho thấy lúc này nàng vô cùng tức giận.
Ngôn Tu Linh nhìn Thẩm Thiển Mạch, chân mày nhíu lại, nhìn dáng vẻ hôm nay của Thẩm Thiển Mạch, tựa hồ thật sự có sơ sót, vì Nạp Lan Dung nói lý?
Người thông tuệ vô song như vậy, phải đứng nơi cao, khó tránh khỏi cô độc, nếu mất đi đối thủ như vậy thì tranh giành thiên hạ còn có ý nghĩa gì nữa.
“Ngôn Tu Linh, ngươi tới Hoàng cung Lê quốc không đơn giản chỉ để tính sổ với Cảnh Diễn phải không?” Thẩm Thiển Mạch nhíu mày, nhìn qua Ngôn Tu Linh. Nàng đương nhiên biết với bản lĩnh của Ngôn Tu Linh sẽ chạy ra được, nhất định là hắn tự nguyện vào Hoàng cung Lê Quốc.
“Ta đúng là vì lý do nhàm chán đó.” Ngôn Tu Linh bĩu môi, vẻ mắt bất mãn nhìn Thẩm Thiển Mạch và kẻ nào đó, vừa tiếp tục nói, “Bản đồ bố trí quân sự cũng rơi vào trong tay các ngươi rồi. Ta ở lại Lê quốc còn có thể mò được cái gì?”
Thẩm Thiển Mạch và Tư Đồ Cảnh Diễn nhìn nhau cười một tiếng. Đúng như vậy. Bản đồ bố trí quân sự đã rơi vào trong tay bọn họ, Ngôn Tu Linh muốn làm gì cũng muộn rồi. Lê quốc sớm muộn sẽ trở thành Thiên Mạc.
“Như vậy, ngươi thua rồi.” Khóe miệng Tư Đồ Cảnh Diễn nhếch lên nụ cười ngang ngược vốn có, mặc dù bị đen một bên mặt, nhưng không ảnh hưởng tới khí phách và ngạo khí của hắn.
Ngôn Tu Linh nhíu mày, con ngươi nhàn nhạt im lặng nhìn thẳng vào con ngươi đen như mực của Cảnh Diễn. Con ngươi không đồng dạng, nhưng lại khí phách giống nhau, hai đôi mắt lẳng lặng nhìn nhau, dường như có tia lửa bùng ra.
Sau một hồi nhìn nhau, Ngôn Tu Linh chậm rãi nâng lên nụ cười: “Ai chết dưới tay ai, còn chưa thể biết được.”
Không tệ. Hiện tại, Tư Đồ Cảnh Diễn lấy được bản đồ bố trí quân sự, việc đánh chiếm Lê quốc đúng là lấy được tiên cơ. Nhưng ngoài Lê