Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1342378

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2378 lượt.

Ngôn Tu Linh nhìn Thanh Liên một cái, hắn hiểu rõ bản lĩnh cùng tâm tư của Thanh Liên, hắn vẫn không lo lắng kẻ khác, chỉ là Hạo Nguyệt này, tam tư vô cùng kín đáo, hắn lại càng không hoàn toàn nhìn thấu được đôi mắt của hắn, Thanh Liên gặp phải hắn, sợ rằng sẽ có điểm phiền toái.
"Chủ tử xin yên tâm." Thanh Liên nở ra một nụ cười thản nhiên, ca ca của nàng rất quan tâm nàng, nàng luôn biết. Mà ca ca từ nguyên nhân gì mà lại xa lánh nàng, nàng cũng biết. Cho nên nàng sẽ theo ý định của ca ca, sẽ không vượt khuôn khổ.
Nhìn thanh liên một cái, cái nhìn kia bao hàm tất cả yêu thương của một huynh trưởng đối với muội muội của mình, sau đó nhàn nhạt phất phất tay, nói: "Đi xuống đi."
Lúc đến được tới Nam Thành đã là bảy ngày sau đó. Nam Thành tuy là một tòa thành trì cách Thiên Mạc tương đối xa xôi, nhưng lại rất giàu có. Hôm nay phải trải qua trận "ôn dịch" này, đã khiến cho người ta không thể nhìn thấy được nửa điểm giàu có và đông đúc phồn vinh ngày thường, mà là một nơi luyện ngục nhân gian.
Trên đường phố rất trống trải, cơ hồ không có mấy người người đi đường. Người bị mắc ôn dịch thì nửa chết nửa sống nằm ở trên giường, thoi thóp chờ chết. Nếu không có mắc phải ôn dịch, thì khép chặt cửa nhà, không dám ra cửa, chỉ sợ sẽ bị lây bệnh ôn dịch.
Trên đường phố còn có vô số sạp hàng nhỏ, có thể thấy từ trên đường phố trống trải này, trước kia phồn vinh thế nào. Mà giờ khắc này, chỉ còn lại sự tiêu điều.
Đứng trong chỗ tối, Tư Đồ Cảnh Diễn tay nắm thật chặt một cái, đây tất cả đều là do Nam Cương Thánh tộc ban tặng, lại dám xuống tay với con dân của hắn, thì bọn họ sẽ phải trả ra giá cao.
"Hạ quan tham kiến hoàng hậu nương nương." Một người đàn ông trung niên cung kính quỳ gối trước người Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển Mạch ngước mắt nhìn người tới một chút, một thân áo xanh, thoạt nhìn rất cũ rách. Đại khái người này khoảng bốn mươi tuổi, mặt chữ quốc, bộ dạng chính trự, một đôi con ngươi có hồn bây giờ đã hiện đầy tia máu.
Nam Thành là thành trì xa xôi nhất của Thiên Mạc, nhưng kinh tế lại vô cùng giàu có và đông đúc, nên cũng không thiếu được công lao của vị huyện lệnh của Nam Thành này. Lần này Nam Thành xảy ra "ôn dịch", may nhờ có vị huyện lệnh của Nam Thành này kịp thời báo lên, hơn nữa đem cách ly được toàn bộ người mắc phải "Ôn dịch" này ra, lúc này mới khống chế được sự lan tràn của nó.
"Đứng lên đi." Giọng của Thẩm Thiển Mạch ôn hòa, không có dáng vẻ cao cao tại thượng, lại có một cỗ thiên nhiên quý khí, ôn hòa nhìn vị quan viên này một chút, Thẩm Thiển Mạch cười nói : "Trận ôn dịch này, đại nhân xử lý rất tốt."
"Hoàng hậu nương nương quá khen! Chỉ là ôn dịch này thật sự rất hung mãnh, không có một người đại phu nào chữa được, chỉ một thời gian ngán nữa thôi là sẽ không khống chế nổi nữa." Trong mắt quan viên không che đậy được nóng nảy, xem ra đích xác là một vị quan tốt, chăm lo cho dân chúng, Thẩm Thiển Mạch nghĩ thầm.
Nâng lên một nụ cười tự tin, con ngươi đen láy của Thẩm Thiển Mạch tràn đầy sáng rỡ, trấn định nói: "Bổn cung đã đây rồi, tự nhiên cũng có cách ngăn ôn dịch. Mang Bổn cung đi xem khu cách ly của ôn dịch."
"Ôn dịch này lây rất nhanh, thân thể hoàng hậu nương nương đáng giá ngàn vàng, sao có thể để cho người đi mạo hiểm?" Quan viên kia nghe Thẩm Thiển Mạch muốn đi tới khu cách ly của ôn dịch, không khỏi ngước mắt nhìn.
Nghe nói vị hoàng hậu nương nương này là Ma Cung Cung chủ, chính là người trong giang hồ, các vị đại thần rất không thích. Nếu không phải lấy ngọc tỷ thành trì làm lễ, cũng sẽ không thể trở thành hoàng hậu.
Vốn cho là nàng chỉ là kẻ giang hồ lỗ mãng, hôm nay gặp mặt, lại cảm thấy khí chất của vị hoàng hậu nương nương này vô cùng xuất chúng, có một cỗ quý khí để cho người khác thần phục.
Càng thêm khó đoán được, nàng lại nói lên muốn đi khu cách ly ôn dịch. Phải biết rằng toàn bộ người bên trong khu cách ly của ôn dịch đều là dân chúng bị mắc bệnh, nếu đi vào, tỷ lệ bị lây bệnh rất lớn. Nhưng hoàng hậu nương nương lại còn muốn đi vào đó, có thể thấy được hoàng hậu nương nương yêu dân như con, hoàn toàn không giống như lời giang hồ lời đồn đại, là kẻ giết người không chớp mắt.
"Mạng của ta quan trọng. Nhưng mạng của nhiều dân chúng như vậy, cũng quan trọng." Thẩm Thiển Mạch kiên định nhìn người quan viên kia một chút, khóe miệng mang theo một tia tự tin. Nàng không thể nào trơ mắt nhìn con dân Thiên Mạc cứ bị ôn dịch giết chết như vậy. Huống chi nàng có niềm tin tuyệt đối rằng mình có thể phá giải Lưu Phong cổ này, vậy thì còn có cái gì để sợ đây.
Trong mắt quan viên kia hiện lên một chút do dự, Thẩm Thiển Mạch có thể vì dân suy nghĩ như vậy, hắn cũng tự nhiên là vui mừng thay cho bách tính. Nhưng Thẩm Thiển Mạch dù sao cũng là hoàng hậu Thiên Mạc, mà hoàng thượng của bọn họ lại vô cùng sủng ái đối với vị hoàng hậu này, đây là điều mà thiên hạ đều biết. Hắn làm sao dám khiến Thẩm Thiển Mạch mạo hiểm đi vào khu cách ly ôn dịch đây.
Thấy sự do dự trong mắt quan viên kia, Thẩm Thiển Mạch nhíu lông mày, cười nói: "Không cầ