Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2379 lượt.
ch thoáng cái bị sự xấu hổ thay thế, gương mặt đỏ bừng, gắt giọng, "Cảnh Diễn lại lấy ta đùa giỡn rồi."…
Tư Đồ Cảnh Diễn kéo lấy Thẩm Thiển Mạch vào lòng, bàn tay vuốt ve lưng Thẩm Thiển Mạch, tựa cằm trên vai nàng, ngửi hương thơm toát ra từ mái tóc nàng, giọng nói khàn khàn mà mị hoặc, "Ta không có nói giỡn đâu."
Thẩm Thiển Mạch cảm giác được nhiệt độ trên người Tư Đồ Cảnh Diễn càng ngày càng cao, bàn tay đang vuốt ve nhẹ nhàng lưng nàng cũng trở thành cái vuốt ve cấp thiết mà bá đạo, ngọn lửa trên mặt càng trở nên rực rỡ.
"Mạch Nhi." Giọng nói Tư Đồ Cảnh Diễn đang mang theo mấy phần sắc dục, ánh mắt mị hoặc nhìn về phía Thẩm Thiển Mạch.
Thẩm Thiển Mạch nghe tiếng gọi của Tư Đồ Cảnh Diễn, cũng cảm thấy trong ngực như có cái gì trào ra, hô hấp trở nên gấp gáp.
Tư Đồ Cảnh Diễn chậm rãi buông cánh tay ôm Thẩm Thiển Mạch ra, nhìn gương mặt ửng đỏ của nàng. Ngũ quan tinh xảo như ngọc, một thân hồng y càng làm nổi bật sự yêu dị trên người. Gò má vì xấu hổ mà đỏ lên, mang theo sắc thái mê người, tư thái khi khẽ cắn môi càng trêu chọc trái tim hắn.
Cuối cùng không nhịn được mà ngậm lấy đôi môi mềm mại của Thẩm Thiển Mạch, tiếng rên rỉ của nàng liền bị nuốt lấy trong nụ hôn nóng bỏng của Tư Đồ Cảnh Diễn.
Ngay thời điểm hai người đang hôn nhau khó tách ra kia, âm vang bên ngoài lại kinh động tới hai người.
Tư Đồ Cảnh Diễn thẹn quá thành giận nhìn ra cửa, đôi mắt đen lóe lên tia tức giận, buông Thẩm Thiển Mạch ra, Tư Đồ Cảnh Diễn mặt âm trầm nhìn về phía cửa, hỏi, "Chuyện gì!"
"Chủ tử. Có người không rõ danh tính ý đồ muốn lẻn vào Mị Huyết Lâu." Tiếng nói băng lãnh của Thanh Trúc vang lên ngoài cửa, lại mang theo một tia nghi hoặc. Chủ tử sao vậy? Thế nào vô duyên vô cớ tức giận lớn như thế, nghe giọng nói kia, dường như hận không thể băm hắn thành mảnh nhỏ vậy? Hắn có làm chuyện gì chọc giận chủ tử sao?
"Hừ! Nam Cương thánh tộc bản lĩnh cũng không nhỏ!" Tư Đồ Cảnh Diễn vốn bị phá hư chuyện tốt nên trong nội tâm vô cùng căm phẩn, giờ lại nghe được có người muốn lẻn vào Mị Huyết Lâu, không cần suy nghĩ nhiều, cũng biết đó là người của Nam Cương thánh tộc. Chỉ có nhân tài Nam Cương thánh tộc mới có can đảm cùng năng lực như thế.
"Truyền lệnh xuống. Tăng cường phòng vệ ở Mị Huyết Lâu. Ngươi và Hồng Hạnh phải chú ý nhiều hơn. Sắp tới ta sẽ rời khỏi hoàng cung mấy ngày, có chuyện gì thì báo cáo với Tư Đồ Cảnh Hạo." Tư Đồ Cảnh Diễn lạnh lùng truyền đạt mệnh lệnh. Nam Cương thánh tộc, đây là buộc hắn động thủ, lại dám bắt nạt tới tận cửa hắn ư.
Hồng Hạnh thay thế vị trí Hồng Mai trong tứ đại hộ pháp, cùng Thanh Trúc xử lý việc của Mị Huyết Lâu. Thẩm Thiển Mạch chưa từng gặp Hồng Hạnh, chỉ nghe nói đó là một nữ tử cực kỳ dịu dàng nội liễm.
"Báo cáo với Lục vương gia?" Thanh Trúc tựa hồ có chút kinh ngạc, hỏi ngược lại.
Chủ tử và Lục vương gia quan hệ tốt hắn biết. Lục vương gia tuyệt đối là một người đáng tin, hắn cũng biết. Thế nhưng đây là chuyện về Mị Huyết Lâu, con người Lục vương gia đơn thuần, sao có thể xử lý những chuyện phiền phức như của Mị Huyết Lâu được. Chẳng lẽ hắn nghe lầm? !
"Cứ làm theo lời ta nói!" Trong mắt Tư Đồ Cảnh Diễn lướt qua một tia không vui.
Thanh Trúc đứng ở cửa mãi mà không nghĩ ra, rất là buồn bực. Hắn sao cứ có cảm giác là chủ tử rất tức giận nhỉ? ! Hắn có hỏi vấn đề không nên hỏi sao.
"Còn có chuyện gì sao?" Âm thanh Tư Đồ Cảnh Diễn vang lên lần nữa, Thanh Trúc sờ lỗ mũi một cái, lên tiếng, "Không có."
"Hì hì." Thẩm Thiển Mạch thấy mặt Tư Đồ Cảnh Diễn đen lại, không khỏi bật cười.
Tư Đồ Cảnh Diễn thấy dáng vẻ cười trêu tức của Thẩm Thiển Mạch, thẹn quá hóa giận, một tay kéo Thẩm Thiển Mạch, nhíu mày nói : "Mạch Nhi có vẻ rất vui vẻ?"
Thẩm Thiển Mạch nhíu mày nhìn lại, nhếch miệng lên một nụ cười, nói : "Khó có được thời diểm nhìn thấy Cảnh Diễn tức giận, thật đúng là vô cùng thú vị."
Tư Đồ Cảnh Diễn thấy vẻ mặt trêu tức của Thẩm Thiển Mạch, quyết định hôn trừng phạt nàng, bá đạo đuổi theo cái lưỡi thơm tho của Thẩm Thiển Mạch.
Hắn nhớ khi đó, khi Thanh Liên chỉ có mười tuổi đã biết nói với hắn, ca ca, Thanh Liên không phải là người vô dụng, Thanh Liên sẽ giúp đỡ ca ca.
Khi đó, hắn chỉ là lạnh lùng nói một câu, muốn giúp ta, không phải ai cũng có thể. Nhưng mà, không có ai biết được, khi đó trong lòng hắn lại vô cùng cảm động.
Cho tới nay, thái độ hắn đối với Thanh Liên vẫn đều là lạnh nhạt, lạnh nhạt. Nhưng mà, sự quan tâm của hắn đối với Thanh Liên lại nhiều hơn đối với bất cứ người nào. Chỉ là, thế nhưng hắn lại lựa chọn không biểu hiện ra. Thứ nhất là vì không để cho Thanh Liên trở thành xương sườn mềm (ý là điểm yếu trí mạng) của hắn. Thứ hai cũng là vì muốn rèn luyện ý chí cho Thanh Liên. Nếu như hắn ân cần quá nhiều, Thanh Liên sẽ không cách nào lớn lên được.
"Muội hiểu biết rõ rồi." Thanh Liên cúi đầu thấp xuống, đáp lại, màu sắc trong con mắt mang theo vài phần ấm áp cùng cảm động.
"Cẩn thận Thừa Tướng Hạo Nguyệt. Người này không đơn giản."