Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1342346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2346 lượt.
ta muốn nạp một đứa nha hoàn làm thiếp cũng không được?"
Thượng Quan Diệp có phần kinh sợ ánh mắt của Thẩm Thiển Mạch, giọng nói cũng run run.
"Ta nói, chỉ sợ thái tử điện hạ không có phúc khí đó!"
Thẩm Thiển Mạch vẫn cười như không cười nhìn Thượng Quan Diệp, nàng có đầy đủ kiên nhẫn nghe di ngôn trước khi chết của hắn.
"Lời này của ngươi là có ý gì?!!!"
Thượng Quan Diệp trợn mắt nhìn Thẩm Thiển Mạch, lạnh lùng hỏi.
"Ý của ta là, ngươi đã không còn mạng nữa rồi!"
Sợi tơ từ ống tay áo Thẩm Thiển Mạch tàn nhẫn xẹt qua cổ Thượng Quan Diệp, ánh mắt Thượng Quan Diệp tràn ngập không thể tin.
Có lẽ hắn chưa bao giờ nghĩ tới đường đường là Thái tử thế nhưng lại bị giết chết như vậy.
"Muốn trách thì trách ngươi quá ngu ngốc! Lại dám đặt chủ ý lên Thiên Thiên!"
Thẩm Thiển Mạch nhìn thi thể lạnh băng của Thượng Quan Diệp, ánh mắt không chút dao động, từ ống tay áo lấy ra Hóa Thi Thủy (nước hủy thi thể), nhẹ nhàng rắc trên thi thể hắn, lập tức Thượng Quan Diệp hóa thành một bãi nước.
Để Thái tử điện hạ cùng Đại tiểu thư, Nhị phu nhân Thừa tướng cùng nhau mất tích đi. Thẩm Thiển Mạch nhếch miệng nở nụ cười lười biếng.
"Thiên Thiên, em giả bộ té xỉu trước đi, ta trở về phủ thỉnh phụ thân đến đón em." Thời điểm Thẩm Thiển Mạch nhìn về phía Thiên Thiên, ánh mắt đã trở nên nhu hòa.
"Dạ, tiểu thư."
Mặc dù Thiên Thiên không hiểu tại sao Thẩm Thiển Mạch lại không trực tiếp mang nàng đi, nhưng nàng biết Thẩm Thiển Mạch làm vậy nhất định là có dụng ý.
Thẩm Thiển Mạch xoa đầu Thiên Thiên liền rời phủ Thái tử, chuẩn bị trở về phủ. Nàng không mang Thiên Thiên đi, vì như vậy sẽ khiến mọi người hoài nghi, Thái tử ly kỳ mất tích ngay trước khi Thiên Thiên trở về, sao Thiên Thiên có thể bình yên vô sự trở về phủ Thừa Tướng mà Thái tử lại đột nhiên không thấy được chứ?
"Mạch Nhi của ta động tác thật đúng là nhanh."
Thẩm Thiển Mạch vừa ra khỏi phủ thái tử, đến trong một hẻm nhỏ lại bị một bóng dáng màu đỏ ngăn cản đường đi.
Không cần phải ngước mắt nhìn khuôn mặt của hắn. Chỉ cần nghe giọng nói tà mị mà khí phách kia, cùng với thân hình cao lớn đó, cũng biết người đến là ai.
"Lâu chủ Mị huyết lâu là người nhàn rỗi không có chuyện gì làm sao?" Thẩm Thiển Mạch nâng lên đôi mắt lười biếng, cười như không cười nhìn Mị huyết.
"Ta dù công việc bận rộn nhưng vẫn dành chút thời gian đến gặp Mạch Nhi, Mạch Nhi còn không lĩnh tình." Mị huyết bày ra một khuôn mặt tươi cười mờ ám, cùng một vẻ mặt tỏ vẻ bị tổn thương, nhìn Thẩm Thiển Mạch.
Cô gái như vậy. Ngay cả không có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, nhưng vẫn có thể làm nội tâm của hắn phải dao động. Hắn thừa nhận, hắn yêu nữ tử này rồi. Có lẽ là từ lúc lần đầu tiên tại con đường nhỏ ở giữa núi rừng nhìn thấy nàng kia, đã động lòng rồi.
Hắn thề, một ngày nào đó, hắn sẽ làm nữ tử này yêu hắn.
"Lâu chủ Mị huyết lâu lại nói đùa rồi." Lúc Thẩm Thiển Mạch nghe được lời nói của Mị huyết, trong nháy mắt có chút mất hồn, ngay sau đó lại lộ ra nụ cười như không sao cả.
"Thái tử đã bị ta giết. Màn diễn Song Vương đoạt vị sẽ rất nhanh được trình diễn, hi vọng Mị huyết lâu có thể âm thầm trợ giúp Quan Cẩn, đợi đến sau khi Thượng Quan Triệt cùng phủ Thừa Tướng vạn kiếp bất phục, Ma Cung tự nhiên sẽ làm theo ước định, rút lui tất cả lực lượng đã phụ trợ Thượng Quan Cẩn." Thẩm Thiển Mạch thấy được trong đáy mắt Mị Huyết trong nháy mắt có chút mất mác, nàng liền dời đi ánh mắt, bình thản nói qua về chuyện hợp tác.
"Mị huyết lâu sẽ phối hợp với tất cả hành động của Ma Cung." Đôi mắt của Mị huyết giống như một hố đen không thấy đáy, giờ phút này càng trở nên thâm trầm càng không thể nhìn ra tâm tư, nụ cười nơi khóe miệng cũng có chút đọng lại, hắn mở miệng nói với Thẩm Thiển Mạch.
"Vậy Thiển Mạch xin cáo từ." Thẩm Thiển Mạch cố hết sức duy trì nụ cười trên mặt, lạnh nhạt lách thân rời đi. Chỉ là trong một nháy mắt khi tránh người rời đi, nàng cảm thấy được tim của mình không tự chủ mà nhảy lỡ một nhịp.
Tại sao khi nhìn thấy sự mất mác trong mắt hắn, nàng sẽ cảm thấy đau lòng. Tại sao khi tránh người rời đi, nàng sẽ cảm thấy không bỏ được.
"Mạch Nhi, ta sẽ khiến nàng từ từ tiếp nhận ta. Ta không biết nàng đã trải qua những chuyện gì, khiến cho nàng không chịu mở lòng mình ra. Nhưng nàng đã đi vào lòng của ta, ta nhất định cũng phải cũng đi vào lòng của nàng." Mị huyết nhìn bóng lưng Thẩm Thiển Mạch nhẹ nhàng rời đi, nhếch miệng lên hiện ra nụ cười tự tin, trong mắt tản mát ra nụ cười nhất định phải có được.
Thẩm Thiển Mạch một đường trở về Tướng phủ, lập tức giả bộ dáng vẻ hốt hoảng, chạy tới phòng của Thẩm Lăng Vân.
"Phụ thân, phụ thân!" Thẩm Thiển Mạch trong mắt lộ ra vẻ mặt lo lắng, hướng về phía Thẩm Lăng Vân hô.
"Thế nào?" Thẩm Lăng Vân đang bởi vì Doãn U Lan cùng Thẩm Thiển Ngữ chết đi mà phiền lòng, hiện tại lại thấy dáng vẻ Thẩm Thiển Mạch vội vội vàng vàng, không khỏi có chút khó chịu nói.
"Thiên Thiên bị thái tử điện hạ bắt đi!" Th