Tác giả: Ngải Đông
Ngày cập nhật: 03:25 22/12/2015
Lượt xem: 134933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/933 lượt.
âm tiểu thư, cô có muốn đi dạo phố với chúng tôi không?”
“Cảm ơn, nhưng tôi còn có công việc phải làm.” Thấy cô nhanh chóng khôi phục lại tinh thần, Lâm Ngôn Hi vừa cảm thấy vui mừng vừa khâm phục. Bình thường một người nhất quyết giữ quan điểm của mình, đến khi gặp phải một vấn đề khúc mắc đơn giản nhưng từ đầu đến cuối lại không nhìn nhận ra, thật ra nếu chủ động nghĩ khác đi một chút, thay đổi góc nhìn của mình, tự nhiên sẽ thấy thông suốt.
“Ông chủ không có ở đây, cô cần gì phải nghiêm túc như vậy?”
Lâm Ngôn Hi nhẹ nhàng cười một tiếng, thành thật nói: “Đây là trách nhiệm.”
“Lâm tiểu thư, tôi thay con trai tôi cho cô nghỉ một buổi, chắc cô sẽ không từ chối đi cùng chúng ta chứ! Vả lại cô cũng quen thuộc Đài Bắc hơn chúng tôi, có cô đi cùng, muốn đi đến đâu cũng dễ dàng hơn.”
Nghe Lưu Uẩn Từ nói vậy, Lâm Ngôn Hi chỉ còn cách gật đầu đồng ý. Vì vậy, cả ba người phụ nữ cùng nhau xuống phố.
Lâm Ngôn Hi khẽ thở dài cúp điện thoại, Thần Hoan trở về Los Angeles đến giờ cũng đã ba tuần rồi, nhưng mà ngay cả một chút tin tức cũng không có, không biết cha có bỏ qua việc kết hôn buôn bán này không nữa?
Mà thôi, cô suy nghĩ nhiều thế làm gì? Thuyền tới đầu cầu tự nhiên thẳng, nếu đúng là có chuyện gì thì Thần Hoan đã liên lạc với cô rồi, chứ đã không im lặng như thế này. Không có tin tức gì mới là chuyện tốt, tội gì cô phải lo lắng chuyện không đâu?
Trở lại giường, Lâm Ngôn Hi vén chăn lên chuẩn bị đi ngủ, đúng lúc đó, từ phía ban công truyền đến tiếng động sột sột soạt soạt.
Thần kinh đột nhiên căng lên, trong lòng dâng lên cảnh giác cao độ, Lâm Ngôn Hi cẩn thận từng chút, từng chút một đi về phía ban công. Đến nơi, cô nhìn thấy Tề Hàn Tinh đang treo mình lơ lửng trên không trung, bám vào sợi dây cột ở dưới ban công phòng cô rất nguy hiểm. Trái tim cô như bị ai đó siết chặt đến không thở nổi, muốn nhảy ra khỏi lồng ngực ngay lập tức, cứ đập thình thịch nặng nề liên hồi.
“Này! Anh làm gì ở đó vậy?” Không hề nghĩ ngợi, cô vội vã kêu lên: “Anh mau xuống đi, ở đó rất nguy hiểm.”
Khi cô sắp bước ra khỏi phòng, như chợt nhớ ra điều gì, anh vội vã nói: “Ngôn Hi, không được cho ai biết tôi đang ở đây.”
Lâm Ngôn Hi khẽ chau mày, sửa lại lời anh vừa nói: “Anh phải gọi tôi là Lâm Ngôn Hi, hoặc là Lâm tiểu thư.”
“Ôi dào! Cũng chỉ là tên gọi thôi mà, cô tính toán thế làm gì, tôi gọi quen rồi, không sửa được.”
“Tề….”
“Mau đi đi! Cô còn không mau đi nấu đi, bụng tôi sôi ùng ục lên rồi.”
Có tranh cãi nữa cũng chả có ý nghĩa gì, Lâm Ngôn Hi đành gật đầu đi ra ngoài.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Nhìn Tề Hàn Tinh vội vã gắp lấy gắp để nhét mì còn nóng hổi vào miệng, Lâm Ngôn Hi không khỏi sót ruột, lên tiếng nhắc nhở: “Anh ăn chậm lại một chút có được không? Có ai giành ăn của anh đâu.”
Tặng cô một nụ cười cực kỳ thỏa mãn, Tề Hàn Tinh lớn tiếng nói: “Mì ngon lắm!”
Chỉ là ba chữ rất đơn giản, nhưng trong lòng cô xẹt qua một nỗi vui sướng khó tả, nhìn bộ dạng anh ăn ngon như vậy, gương mặt bất giác toát ra một tia dịu dàng hiếm thấy.
Không tới vài phút, Tề Hàn Tinh đã ăn sạch sẽ tô mì, đến nước cũng chẳng còn, “Ngôn Hi, cảm ơn cô, cô nấu gì cũng hợp khẩu vị của tôi.” Hình như dạ dày của anh đã bị cô mua chuộc mất rồi, bị tài nấu nướng khéo léo của cô dụ dỗ, chỉ một tô mì đã làm cả người anh sống lại, rất thoải mái.
“Bây giờ anh có thể nói được rồi!” Nét dịu dàng trên mặt cô biến mất, Lâm Ngôn Hi lại khôi phục dáng vẻ trầm tĩnh thường ngày.
“Tôi sợ đi từ cửa chính, không cẩn thận lại bị cô nàng sắc nữ đó bắt tại trận, đến lúc đó có muốn đi cũng không được, cho nên không còn cách nào khác là chịu khổ một chút!”
Lâm Ngôn Hi không đồng ý với anh, không nhịn được nói: “Anh không cảm thấy như vậy là hơi quá đáng sao?”
“Tôi…. Quá đáng?”
“Mẹ anh từ San Francisco tới Đài Loan thăm anh, anh lại mặc kệ bỏ bà ấy ở nhà, như vậy mà cũng gọi là con à? Còn nữa, không cần biết anh bất mãn Trần tiểu thư ở điểm nào, người ta cũng là khách, coi như anh không muốn tận tình tiếp đón, cũng phải biết đạo lý mà tiếp đón người ta tử tế cho ra dáng chủ nhà chứ?”
Mặc dù anh là người vô tội, nhưng ngay cả một câu phản bác cũng không nói ra được.
“Tề tiên sinh, mặc dù chuyện này không liên quan gì tới tôi, nhưng tôi có lời này nhất định phải nói. Anh không thích Trần tiểu thư, có thể dứt khoát nói cho cô ấy hiểu, không nên chưa nói lời nào đã vội bỏ đi như vậy.”
“Tôi…. Tôi không muốn trực tiếp làm tổn thương cô ấy!” Tề Hàn Tinh cảm thấy có chút uất ức, bắt anh đi theo một người phụ nữ nói ‘Get out’, cho dù là ghét cô ta tới cực điểm anh cũng không làm được, nên anh không thể làm gì khác hơn là tránh mặt người ta, việc này có gì sai chứ?
“Cô ấy không yếu đuối như anh tưởng đâu, anh cũng đừng nghĩ mình là người không ai có thể thay thế được.” Kể từ khi thức tỉnh được Trần Đình Lỵ, có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn với cô ấy, cô phát hiện một điều thực ra Trần Đình Lỵ chỉ xem Tề Hàn Tinh như thần tượng sùng bái, mà anh