Bởi Vì Thấu Hiểu Cho Nên Từ Bi
Tác giả: Tây Sương Thiếu Niên
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342342
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2342 lượt.
y: “Không sao, tôi còn cách khác, không những có thể giúp Trần Vũ Hàn tham gia cạnh tranh mà cô ấy còn có thể trực tiếp làm đại diện luôn!” Lâm ma nữ làm như vậy nghĩa là đã nhìn trúng Trần Vũ Hàn từ lâu rồi, tôi còn phải lo gì nữa?
“Hả? Có cách gì vậy? Đi xin bọn Mạc Hoài Nhân sao?”
“Cái này chị yên tâm, dù sao thì tôi có hy sinh thân xác này chúng cũng không thèm.
Bạch Khiết nghe thế đỏ mặt, hai gò má ửng hồng tựa áng mây hồng nơi chân trời khi hoàng hôn buông xuống, khiến lòng người say đắm. “Giờ thì cậu có bản lĩnh rồi, tôi mừng cho cậu.” Bạch Khiết cười.
Ăn cơm lại được ngắm người đẹp, đúng là hưởng thụ...
Tôi gọi cho An Tín: “A Tín, tôi mời các cậu ăn cơm, các cậu có mấy người?” Nghĩ lại thì làm việc trong kho thật sự rất vất vả.
“Mười ba người ạ.”
“Nhiều vậy sao? Sao giờ lại đông thế? Ngất mất, vậy tôi mua một hộp cơm về, mười ba người các cậu chia nhau nhé!” Tôi cười.
Xách mười mấy hộp cơm về kho, Bạch Khiết đi theo tôi: “Quan tâm cấp dưới thế!”
“Cũng chẳng còn cách nào, người ở kho lại không được vào nhà ăn. Tôi thấy công ty quá nhiều quy định mang tính kỳ thị. Không cho người ở kho vào nhà ăn không phải vì chê họ bẩn sao? Công nhân kho làm việc vất vả, thỉnh thoảng mời họ ăn cơm cũng chẳng có hại gì. Họ tốt hơn nhiều loại mặt người dạ thú trong văn phòng.”
“Ân Nhiên, chuyện trước đây... là tôi trách nhầm cậu.” Bach Khiết lại xin lỗi.
“Giờ không sao rồi mà.”
Tôi vẫn luôn thấy không cam tâm, bọn người đó đối xử với tôi như thế, nếu không phải tôi cúc cung tận tụy với công ty, được công ty gọi về trọng dụng, không biết Bạch Khiết sẽ hiểu lầm đến bao giờ.
Về đến văn phòng tôi lao đầu vào việc nghĩ quảng cáo, tôi thấy Lâm ma nữ nói rất đúng, sáng kiến của những người này ngoài việc nói bộ đàm của công ty rất tốt ra thì nhấn mạnh chức năng của nó mạnh mẽ thế nào, tín hiệu tốt ra sao, còn là thứ không thể thiếu với những công nhân thi công trên cao...
Nửa ngày tôi viết được năm ý tưởng, hơn nữa còn viết bản kiểm điểm ba nghìn chữ. Trước khi tan làm, Lâm ma nữ triệu tập lãnh đạo bọn tôi vào họp, họp mà chẳng nói gì, cũng chẳng có báo cáo công việc, chỉ bảo tôi và bà cô cãi nhau với tôi trong nhà ăn nộp bản kiểm điểm. Lâm ma nữ đọc rồi nói: “Phó ban Liêu, đọc bản kiểm điểm của cô cho mọi người nghe.”
Phó ban Liêu cầm lên bối rối đọc...
Đến lượt tôi đọc, làm việc này đúng là rất mất mặt, Bạch Khiết đỏ mặt nhìn tôi.
Lâm Tịch lạnh lùng nhìn phó an Liêu: “Phó ban Liêu, cô càng ngày càng không coi tôi ra gì rồi.”
Các vị lãnh đạo đều nhìn nhau không hiểu Lâm ma nữ muốn làm gì.
“Phó ban Liêu, ngày mai tan làm cô từ chức đi, vẫn nên ngoan ngoãn làm nhân viên bình thường thôi, chức vụ này không hợp với cô.” Lâm ma nữ nói.
Tất cả cùng “Á?” một tiếng, phó ban Liêu càng nổi điên chỉ vào tôi: “Tại sao lại chỉ phạt tôi? Còn hắn ta?”
“Tại sao ư? Trưa nay tôi nói thế nào? Bản kiểm điểm ba nghìn chữ, cô viết được mấy chữ? Không đến ba trăm, cô định đùa tôi à? Chuyện nhỏ cô còn như vậy, sao tôi có thể giao chuyện lớn cho cô?” Lâm ma nữ vừa lên tiếng là tất cả im lặng như tờ.
Phó ban Liêu nghe vậy cũng cứng họng...
Ban đầu tôi cũng thấy vui, tốt quá, ác giả ác báo. Nhưng rồi lại cảm thấy không đúng, tôi mới quay lại công ty một thời gian, vẫn chưa đứng vững mà đã gây thù chuốc oán thì không ổn. Bọn Mạc Hoài Nhân lăn lộn tốt như vậy trong công ty một nguyên nhân cũng là vì bè phái người ta rộng rãi, thâm căn cố đế, muốn đuổi cũng khó. Tôi từng nghĩ đến việc lấy lòng Lâm ma nữ, nhưng người phụ nữ này biến thái kinh hoàng, lần nào tiếp xúc với cô ta không đánh thì cũng cãi nhau, có lẽ vì chuyện cái thai cô ta đã hận tôi đến tận xương tủy, vô phương cứu chữa rồi.
Vậy thì tôi đành phải hòa mình vào đám người kia trở thành một trong những thành viên của chúng, như thế mới có thể như Mạc Hoài Nhân, gió to mưa lớn cũng không sợ.
Nghĩ vậy tôi đứng dậy: “Lâm tổng giám... Chuyện hôm nay thật ra do tôi sai trước.”
“Hử?” Lâm ma nữ nhìn tôi.
Tất cả mọi người đều nhìn tôi.
“Lâm tổng giám, chuyện hôm nay là lỗi của tôi, phó ban Liêu nói chuyện cô ấy nhưng tôi lại chen vào nên mới thành ra cãi nhau. Hơn nữa phó ban Liêu vừa có công vừa vất vả vì công ty, chỉ vì chuyện này mà giáng chức cô ấy thì sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển sau này của phòng ban họ.” Cùng lắm chỉ là trừ lương tôi thôi mà.
“Ai cần anh giả vờ nói hộ tôi!” Phó ban Liêu quát lên.
Ai ngờ Lâm ma nữ đập bàn cái “rầm”: “Được, anh sai chứ gì? Thế thì cũng không cần làm phó ban tổng hợp gì nữa! Hà Khả, ghi cả hai người họ lại, mai trao trả chức vụ!”
“Á!”
Lần này thì xong hẳn rồi.
Phó ban Liêu dường như vẫn muốn vùng vẫy, đứng dậy nói: “Lâm tổng giám, chị đuổi tôi luôn đi!” rồi nhìn sang tôi: “Ân Nhiên, lần này chúng ta không ai nợ ai, tôi không đến nỗi cần anh thương hại!” Tôi ngửa mặt lên thở dài, biết thế đã không ra mặt.
Lâm ma nữ cười khẩy: “Mọi người đều là đồng nghiệp, đâu cần phải tôi sống anh chết mới thôi phải không? Có cần tôi tác thành cho hai người không?”
Con người L